MÌNH XIN LỖI EM!

Sáng nay thức dậy, trời Sài Gòn se se lạnh, báo hiệu mùa đông đang đến gần, cảm xúc ngày 20/11 lòng khó tả tự nhiên chạy về, kỷ niệm những mái trường mình đã đi qua, những người bạn gắng bó bao năm trên ghế nhà trường ấy giờ nơi đâu.

Và hình ảnh thầy cô bao tháng năm xa xưa thuở học trò, mái trường, hàng ghế, tấm bảng, viên phấn trắng… hiện lên trong tâm trí mình, chỉ biết lặng lòng ghi dấu trong tim và mượn lời bài thơ gửi về:

“Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng
Dòng mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim”.

Và hành trình cuộc sống không biết sao đưa mình đến với nghề đứng lớp. Nhanh thật, mới đã đã 8 năm rồi, rất nhiều kỷ niệm vui, buồn, có những tình huống cười ra nước mắt. Tuy nhiên trong rất nhiều những phút giây ấy có một chuyện làm mình mãi ray rứt trong lòng.

Chuyện xảy ra cách đây đã lâu, hôm đó trong lớp luyện kỹ năng nói chuyện trước đám đông, mình chia ra từng cặp để các em luyện rồi chia ra từng nhóm thực tập, thực hành. Em ấy thuộc nhóm A.

nguyễn thái duy

Tuy nhiên nhóm B thực hành nhanh hơn trong khi nhóm A còn đông quá nên mình đã hướng em sang nhóm B, do bất ngờ em không kịp phản ứng, khi đứng trước nhóm em đứng như trời trồng.

Có lẽ lúng túng chưa định hình nên không thực hành được. Mình lại nói thêm ” em linh động thích nghi trong mỗi tình huống, đừng nghĩ mình là nhóm nào cả, cứ đứng trước đám đông là thực diễn thôi “

Em vẫn đứng lặng, mình hỏi em có làm được không? Nếu không thì tạm thời xuống để định hành lại chút xíu nữa lên sau. Và em đi xuống, bắt đầu từ đó mình quan sát thấy em buồn và không tập trung cho lớp nữa.

Khi đến giờ cả lớp nghỉ trưa, em đã đi về và mãi mãi từ đó đến nay không thấy em đến lớp nữa. Hơn ai hết mình biết có lẽ lời nói, hành động của mình khi đó đã làm em tổn thương.

Mình mãi ray rứt mỗi ngày khi lớp này diễn ra và luôn nhớ về câu chuyện ấy. Một người chia sẻ như mình không gọi là thành công được khi không có sự chia sẻ, đồng cảm từ các em.

Chính các em chứ không ai khác đã cho mình cảm hứng, nhiệt huyết, năng lượng làm việc mỗi ngày. ” Mặt trời mọc, rồi mặt trời tắt. Trăn tròn rồi trăng lại ra đ” Nhưng đã làm nghề chia sẻ thì mãi mãi luôn có những người học trò ủng hộ.

Chính em đã cho mình bài học thất bại khi đứng lớp chia sẻ, để hôm nay khi nhớ lại mình thầm cảm ơn em. Bởi sự ra đi mãi mãi không quay lại lớp đã làm mình trưởng thành hơn

Đôi khi vì sự hấp tấp tức thời, những lời nói nóng vội hay vô thưởng vô phạt kia rất dễ mắc lỗi, dễ đẩy các bạn vào đường cùng.

Giờ em ra sao, đang làm gì, ước mơ kinh doanh đã đưa em đến gặp mình, không biết giờ em có tiếp tục không? Mong em luôn thực hiện ước mơ của mình. Có dịp gặp lại mình sẽ xin lỗi và bù đắp cho em. Nếu em có đọc được những dòng này cho mình gửi lời xin lỗi chân thành đến em.

Chúc 20/11 mãi mãi là kỷ niệm tuyệt vời cho những ai đọc bài chia sẻ này.

Nguyễn Thái Duy.

Choáng ngợp Stamford Bridge – Sân nhà của đội bóng Chelsea nằm giữa Luân Đôn!

Lần đầu tiên đến sân vận động của một trong những đội bóng giàu có về tiền, truyền thống lâu đời và nằm ở giải đầu hàng đầu thế giới mới cảm nghiệm được tầm nhìn và đẳng cấp hạng 1 của thể thao và nhất là bóng đã nó đã như thế nào.

Không phải có chỉ một mình mình đến mà rất thú vị khi đến ngay cổng câu lạc bộ đã gặp một cặp đôi trẻ người Romani, chính bạn ấy đã chụp cho mình tấm hình.

Vào bên trong cổng mình đi thẳng vào nơi cung cấp thông tin mời biết rằng đang có vài chục người đang ngồi già trẻ lớn bé đều có đến từ khắp nơi trên thế giới. Có 02 bác trai đã 60 tuổi rồi đến từ China người giúp mình có tấm hình ngồi trên ghế chỉ đạo trận đấu của huấn luyện viên trưởng.

nguyen thai duy

Một nhóm bân trẻ đến từ Scotland đam mê thể thao, bóng đá đã giúp mình có những tấm hình trong phòng họp báo mỗi khi đội bóng đá xong.

Đi tham quan một vòng, xem những cup đội Chelsea nhận được mình ấ tượng cúp Champion Leage nó to, bự và uy nguy quá, đúng là để những cái cúp trong phòng truyền thống vào nhìn là có cảm hứng ngay.

Giờ mới hiểu tại sao các đội bóng khát khao, những cầu thủ phấn đấu cả đời và người huấn luyện viên được kính trọng khi đội dành được cup danh gia này.

Hãy đến và cảm nhận dù bạn có là fan ham mộ hay không của môn túc cầu cuốn hút và lôi cuốn này, bạn sẽ học được những bài học về kinh doanh, cuộc sống và lãnh đạo với tinh thần yêu thể khao cháy bỏng hết mình.

23032416_1589146611129076_1523758056184532718_n

Khi bạn yêu và chảy bỏng tột độ nó nâng cảm xúc con người bạn lên một tầm cao mới, cảm xúc là cái thứ kỳ diệu nhất mà con người sở hữu khi bạn giàu cảm xúc thì mọi thứ tốt đẹp xung quanh bạn bắt đầu xuất hiện. Hãy tin vào điều đặc biết này.

Chúc bạn có một ngày làm việc ý nghĩa. Mình có quay video về chuyền vào sân Stamford Bridge này tuy nhiên do nó dài và nhiều đoạn quá đang nhờ nhân viên kết lại. Nhớ cho mình comment nhé.

Nguyễn Thái Duy.

HỌC CÁCH NGƯỜI ANH ĐỂ LẠI DI SẢN CHO ĐỜI!

Hôm qua quả là một ngày bận rộn từ sáng sớm đến tối khuya, 5h sáng theo giờ tại Anh Quốc mình thức dậy chuẩn bị hành trang, 5h30 lên tàu lửa tại Epsom station để vào trung tâm Luân Đôn tại ga Victory Station.

Từ đây mình đi bộ qua nhà ga xe bus Victory Coach Station đến cổng số 20 ngồi đợi vì mới có 7h trong khi vé báo là 7h40. Book vé trên mạng mà chưa bao giờ đến nhà ga này nên tranh thủ đi sớm.

Đúng 7h45 mọi người rất đông xe mình gần như kín ghế cả tuy nhiên chỉ toàn là người Tây chỉ duy nhất mình và vợ là người Việt Nam, bắt đầu hành trình dài 04 điểm cần chinh phục

1. Bãi đá hơn 4000 năm Stonehenge: Khi bạn lên internet và nhất là tìm hiểu về nước Anh chắc chắn 1 lần trong đời bạn đã nhìn hoặc nghe thấy về bãi đá này.

gia đình nguyễn thái duy

Mình cũng rất tò mò và háo hức khi trên đường đến đây, cách Luân Đôn khoảng 130 km, ngồi trên xe khoảng độ chưa đến 2h là trước mặt rồi, xa xa là bãi đá với những hình thù không trộn lẫn vào đâu được nằm giữa bãi cỏ xanh mênh mong, ngút ngàn.

Người Anh làm cái gì cũng đến nơi đến chốn và họ luôn tận tâm với nó. Bãi đá được đưa vào di tích và quy hoạch một khu vực rộng lớn đến bạn không ngờ nó bằng cả môt khu phường Thảo Điển, Q2 mình đang ở, rộng mênh mong như vậy chỉ để bảo vệ bãi đá.

Mình có hỏi anh hướng dẫn viên ” có cần rộng và xa như vậy không? ” Anh ta trả lời rằng ” Đây là cách duy nhất để bảo vệ các công trình, nhà cửa nơi dân ở không thể xâm phạm vào khu bảo tồn này “. Vâng cũng vì vậy mà họ đã giữ gìn cho đời di sản hơn 4000 năm này.

2. Xứ Bath: Thông tin về bãi đá Stonehenge có nhiều trên mạng, cũng như mình có quay video bạn xem nhé. Nếu bạn đã từng đọc những câu chuyện về nước Anh thì một vài lần bạn nghe nhắc đến xứ Bath. Nằm ở bắc Luân Đôn từ nhà cửa, đường phố, quảng trường, nhà thờ, thư viện dòng sông, cây cầu theo kiến trúc La Mã.

Cách đây hơn 2000 năm đế chế La Mã đã thôn tính nước Anh và xứ Bath có dòng suối nước nóng tự nhiên nên được chọn làm nơi cho binh lính tắm và nghỉ dưỡng, từ đó đến nay thành phố này gần như được bảo tồn khá tốt qua hàng ngàn năm.

nguyen thái duy

Thích nhất khi mình đến đây là xung quanh quảng trường không quá rộng cũng không quá nhỏ có những hàng ghế xung quanh cho du khách ngồi và ở giữa luôn có những nhạc công đường phố hoặc ca sỹ ca những bài ca bất hủ hay vô cùng, không biết do những toà nhà đá xung quanh vọng lại hay sao ấy mà nhạc nghe cứ du dương, ngân lên trầm bổng…

Còn là 06 cây cổ thụ có độ tuổi hơn 500 năm, nó to, bự và uy nguy làm sao ấy, nó xếp thành một vòng tròn gọi là rạp xiếc, với khí trời, trong xanh, nắng vàng thì Bath đúng là nơi bạn ít nhất 1 lần đến thăm.

3. Cotswolds – Cánh đồng nước Anh: Bạn có nghe ” cánh đồng nước Anh chưa? ” Mình đã nghe đã đọc trước đó tuy nhiên vẫn không cảm nhận được sau khi tận mắt nhìn thấy và trải nghiệm nơi đây.

Từ Catswolds nghĩa là ” Bầy cừu trên sườn đồi “. Trước tiên là cánh đồng rộng mênh mông, bạt ngàn, bạn đã thấy trực thăng đi thăm đồng chưa? Mình đã thấy không phải là một chiếc, 2 chiếc mà là nhiều chiếc đang bay, chậm, thấp là là trên cánh đồng.

Từng bày cừu đang gặm cỏ, đàn bỏ sữa đang rong chơi và đàn heo cũng đang chạy vui trên cánh đồng, mình được nhìn thấy cách nuôi heo rất hay và thú vị của người dân nơi đây.

Những ngôi nhà ở thị trấn Cotswolds này được xây từng đá tự nhiên khai thác nơi đây, nó màu trắng, các ngôi nhà nho nhỏ giống nhau chạy dài nó tôn lên vẽ đẹp mộc mạc và thanh bình. Mình ước gì có một căn nhà nhỏ nơi đây.

4. Stratford quê hương đại thi hào Shakespeare: Ấn tượng khi đến đây đó là dòng sông be bé thanh bình, nước sông đầy gần bằng mặt đường, trong xanh uống lượng quanh thị trấn, trên sông là những chiếc thuyền đặc trưng của Anh trong xinh xinh.

Ra đời cách đây hơn 800 năm, nho nhỏ cổ kính, mỗi năm đón ước lượt 3 triệu du khách. Bạn thấy thú vị không, chỉ một thị trấn nhỏ. Cái thú vị đó là nhà làm bằng mái rơm làm mình nhớ lại thời đan tấm lợp bằng lá mía, rồi là dừa và là rơm lúc còn ở Nghĩa Phú, Cam Ranh tuy nhiên ở ta không bảo tồn và gìn giữ nó được đến hôm nay.

Vào thăm ngôi trường do Shakespeare lập ra, vẫn còn giữ lại như xưa, trường làm bằng gỗ, ghế ngồi cũng bằng gỗ, xem những người nơi đây kể chuyện, diễn lại kịch của ông. Một điều mình thú vị là họ để cái câu ” Shakespeare luôn dậy sớm “. Hi hi mình cũng luôn dậy sớm.

Rất cảm phục những gì ông đã đóng góp mình đã để lại chữ ký trên dòng sổ đến thăm ông, xem lại từ đầu trang sổ cố gắng tìm xem có ai là người Việt mình không mà tìm hoài không thấy và ra ngoài mua một quyển sách ” Shakespeare’s schoolroom & Guildhall ” để về chưng ở tủ sách nhà mình.

22886078_1588204794556591_9015880278623744026_n

Vòng qua những điểm mình đi trong những ngày ở nước Anh này, thì nghiệm ra một điều họ đã biết bảo tồn và để lại di sản cho đời sau, nghĩa là những gì họ đã làm sẽ còn sống mãi theo thời gian, dù những người trước không còn trên thế gian nữa như nhà đại thi hào Shakespeare tuy nhiên ômg vẫn còn sống mãi, thậm chí còn mãnh liệt hơn.

Khi ta sống được trong tâm trí người khác qua thời gian nghĩa là ta đã để lại một di sản hữu ích cho đời. Thần chết đã không kết thúc được ta, ông ta chỉ kiểm soát được thân xác bằng xương, bằng thịt còn phần giá trị ta để lại cho đời ông ấy bất lực.

Đây thực sự là một ý tưởng tuyệt vời cho ai làm kinh doanh, bởi chính con đường này bạn dễ dàng tạo ra những di sản cho đời. Bạn tạo ra những sản phẩm và dịch vụ tuyệt vời, mình đã chứng kiến người Anh họ chăm chút cho công việc kinh doanh như thế nào.

Bạn có thể trở thành nhà lãnh đạo giúp cho đội ngũ mình phát triển, các em trưởng thành, bạn trở thành người bán hàng mà khách hàng không bao giờ quen, bởi nó quá ấn tưởng, thậm chí bạn trở thành người bố tuyệt vời với con cái…tất cả là di sản bạn để lại cho thế hệ sau.

Còn suy nghĩ gì nữa, bắt tay hành động ngay bạn nhé. Một chút chia sẻ và trải nghiệm. Chúc bạn một ngày làm việc ý nghĩa. Nhớ cho mình ít cảm nhận bên dưới commemnt nhé.

Nguyễn Thái Duy 

NGƯỜI ANH HAM MÊ ĐỌC SÁCH!

Hôm qua mình đang ngồi ăn thì được một bác người Anh độ khoảng 62 tuổi đến gần hỏi rằng ” Tôi nghe ông bạn nói anh là tác giả một quyển sách ở Việt Nam hay lắm phải không? “

Ui, mình quá đổi ngạc nhiên, mắt mình có lẽ nó đang là hình chữ A, còn mồm thì hình chữ O, cuối cùng mình cũng nói được từ ” Yes ” nó có tên là Vượt Biển Lớn và tên tiếng anh là Beyond The Waves.nguyen thai duy

Mình mang qua 03 quyển tiếng anh, cách đây 02 hôm mình tặng một quyển, giờ còn 02 quyển, lập tức mình lấy ra và ký tặng cho ông. Ông rất vui, ngồi xuống và lật ra từng trang đọc ngay.

Ông đọc rất chăm chú, khi đọc đến đoạn ” Không có gì tuyệt vời bằng việc làm ba, và điều tuyệt vời hơn là làm ba của một đứa con gái “. Ông chỉ vào dòng đó rồi nói cái này anh giống tôi.

Tôi cũng có duy nhất một đứa con gái, nó đang là bác sỹ, nó học ở đại học Cambridge, hiện tại đang làm việc tại Luân Đôn và hôm nay nó bận trực nếu không cũng đi với tôi và gặp anh cùng rồi.

Khi ông về rồi tôi mới tìm hiểu và phát hiện ra ông là một triệu phú người Anh nghe kể là ông đam mê xe con nên ông có một bộ sưu tập hơn 30 chiếc xe. Thật tuyệt và ý nghĩa khi trao quyển sách đến tay ông.

Đi trên tàu điện và xe lửa mình thấy người Anh luôn mang theo sách ngồi đọc, ở công viên hoặc trong quán cafe hay ở nhà chờ xe, chờ tàu… đâu đâu cũng thấy họ cầm sách đọc kể cả tuổi trẻ và người lớn.

Nó khác ở ta, mọi người ở ta ít đọc sách hơn, ra đường thì tuổi trẻ trên tay luôn cầm điện thoại bấm bấm hoặc nghe nhạc, hoặc đứng nói chuyện.

nguyen thai duy

Tôi có hỏi một bác người Anh rằng ” Tại sao mọi người ở đây ham đọc sách và đi đâu cũng thấy đọc sách vậy? “

Bác chia sẻ rằng ” Đọc sách là cách đẩy nhanh những kinh nghiệm, kiến thức, tri thức, hiểu biết… của 10, 20 năm nữa xuống còn 01 đến 02 năm “. Wow, một chia sẻ tuyệt vời của những con người đang có cuộc sống tuyệt vời.

Tại sao ta phải đợi khi lớn tuổi, về già rồi mới có kinh nghiệm? Tại sao ta không có những kinh nghiệm và trải nghiệm cũng như kiến thức của 20 năm nữa ngay bây giờ? Bạn nghĩ sao về điều này nhỉ?

Một chút chia sẻ, chúc bạn có một ngày làm việc tuyệt vời! Nhớ cho mình ít comment nhé.

Nguyễn Thái Duy

BẮT ĐƯỢC CÁCH GIÀU CÓ CỦA NGƯỜI ANH!

Hôm qua mình không đi xa, nghỉ ở nhà xả hơi rồi đi lang thang khu vực mình đang ở để cảm nghiệm rõ hơn nơi mình đến và hơn nữa để phần nào giải mã được tại sao người dân khu vực này nói rằng ” Những người ở đây là những người thành công và giàu có “

Và những gì mình bắt gặp, thấy được, sờ lên nó và rồi sống trong nó thì đây có phải là cách để những người giàu có ở Anh Quốc hướng đến không? Cùng mình cảm nhận nhé!

1. Mỗi gia đình đều có một căn nhà mà họ nói là nhà phố tuy nhiên nó giống như căn biệt thự bên ta. Trước là con đường, rồi đến khoảng sân, thường là dùng nơi để xe con. Nhà có rào tuy nhiên không có cổng, cửa cổng như ở ta.

nguyễn thái duy

Trong nhà đầy đủ phòng ốc giống như ta học trong tiếng anh, phòng để đồ linh tinh, thường là bước vào cửa gặp ngay, ta để giày dép, dù che mưa, gậy chống, một số thứ hữu dụng…

Tiếp đến là phòng khách, ở đây họ thiết kế rất hay, khu vườn rộng tuy nhiên nhà thì nhỏ và họ xây nhà theo hàng ngang, ở ta thì dọc ( nghĩa là ta có miếng đất rồi xây từ đầu đến hết đất ). Ở đây cũng cái nhà như vậy họ quay ngang lại.

Bạn nói sẽ không đủ đất, họ bóp các phòng lại nho nhỏ thanh thanh đầy đủ tiện nghi và mặt tiền đường trung bình là 8 đến 10 m. Chính vì vậy mà phòng khách thường là 02 mặt, một mặt ra đường và mặt còn lại thì ra khu vườn phía sau nhà. Phòng khách nhà mình đến thăm vừa đón bình minh và hoàng hôn luôn bởi nó 02 cửa ra 02 hướng.

Tiếp đến là phòng ăn, có nhà chọn mặt phòng ăn hướng ra vườn có nhà chọn mặt phòng ăn hướng ra đường. Phòng bếp, cái bếp ở đây luôn có cái bàn rất to để ở giữa, toàn bộ gia vị, những dụng cụ làm bếp được để hết lên trên bàn ấy, cũng là nơi cắt đồ ăn. Tiếp theo là phòng giặt đồ và một cái wc.

Nhà nào cũng chỉ có một lầu, bên trên toàn bộ là phòng ngủ chia ra cho các thành viên thường là 04 phòng ngủ nên phòng nào cũng có view một là ra đường, 2 là ra khu vườn phía sau và một wc. Ngay cầu thang lên là khoảng trống nhỏ để các thành viên ra nói chuyện cùng khu ủi đồ.

2. Khu vực sống có nhiều cây xanh và công viên hoặc rừng cây: Hôm đầu tiên qua mình có đi bộ tập thể dục vào một khu rừng lớn rất lớn và chiều hôm qua mình cũng đi bộ chung với một bác người Anh 70 tuổi.

Vừa đi bác tâm sự rằng, toàn bộ khu vực rừng này là của chung để có cây xanh, tạo ra không khí trong lành và nơi để động vật sinh sống, ai cũng hưởng lợi hết nên không được ai lấy bất cứ cái gì để làm riêng cho mình.

Chính vì vậy mà, mọi thứ cứ còn nguyên sơ đi đâu cũng thấy cây xanh và chim, sóc, cả rắn nữa chạy khắp nơi, không người dân nào chặt phá hoặc săn bắt…một ý thức vì cái chung để có cái riêng quá tuyệt vời.

bambi

3. Mỗi thành viên là một xe con riêng: Ông một chiếc, bà một chiếc, con trưởng thành thì mỗi người một chiếc xe riêng. Ai lớn cũng biết lái xe giống như bên mình ai cũng biết đi xe máy vậy.

Mình chứng kiến ông, bà ở đây 70 tuổi vẫn lái xe chạy vèo vèo, tốc độ rất nhanh. Bà chở ông bà đi xe của bà, ông chở bà ông đi xe của ông. Mình chưa thấy bà lái xe của ông, xe của ai người đó lái, quá đặc biệt trên xe luôn có ghế cho em bé ngồi.

Kể cả taxi cũng có ghế cho em bé và được xích belt rất kỹ cho em bé trước khi chạy, em bé không ngồi chung trên ghế với người lớn cũng như không ngồi trong lòng người lớn.

4. Sân golf: Ở Luân Đôn sân golf nhiều vô kể và hầu như nhà nào ở khu mình ở họ cũng chơi golf, bộ gậy golf của họ ai mình thấy ít nhất là 5 gậy, phần lớn là 10 gậy. Chính vì vậy họ không tự cầm hoặc là vác trên vai được mà luôn có xe đẩy.

Họ tự chơi từng nhóm 4 đến 5, 6 người và tự phục vụ không có người lợm banh, ở cuối sân hay đầu sân có căn tin nho nhỏ bán nước uống, món ăn nhẹ họ mua tại đó rồi mang theo ra sân gofl vừa chơi vừa ăn.

Gặp ai ở đây họ cũng chơi thể thao cả, người chơi golf, người đua ngựa, người khác tennis, bóng đá, chạy bộ, xe đạp…

5. Họp mặt: Mời ăn cơm, sum họp nói chuyện tìm hiều về nhau, bạn biết người Châu Âu nói chung và riêng người Anh thì lễ nghĩa. Xem những phim về nữ hoàng hoặc thái tử bạn cảm nhận ngay đó.

Mình cũng được mời ăn chung, sum họp những ngày qua được 02 lần rồi nên phần nào cảm nhận ra không khí kết nối, tìm hiểu văn hoá, ăn uống, cách sống…rồi nói về quan điểm bóng đá, quan điểm chính trị…

Dĩ nhiên còn nhiều thứ nữa, tuy nhiên đây có phải là công thức và cách sống của cộng đồng dân cư giàu có ở Anh không?

Bạn có nghĩ thành công có công thức? Mình thì luôn biết có nó, bởi nếu bạn tập trung làm đúng như những gì mà nhóm cộng đồng dân cư giàu có ở Anh này đang làm bạn sẽ ở nên giống như họ nhanh chóng.

gia dinh nguyen thai duy

Vậy, cách sống nào? Cách làm nào? Cách bạn trải nghiệm gì? Bạn học gì? để giúp bạn đạt được cảm xúc và trải nghiệm của người thành công.

Bởi cây lúa muốn ra hạt nặng trĩu và chất lượng thì nó phải qua một quá trình chọn lựa, chăm sóc, chăm bón, sống trong điều kiện đúng với quy trình thì lập tức có hạt gạo thơm, ngon ngay. Quy trình ấy còn gọi là công thức cấu thành nên thành công của vụ mùa ấy.

Thành công của con người không nằmm ngoài quy luật tự nhiên này. Bạn đã có một quy trình, và thực thi nó theo một trình tự để tạo ra kết quả ý nghĩa và đầy cảm xúc trải nghiệm tuyệt vời cho cuộc sống của mình chưa?

Câu trả lời nó nằm ở chính bạn! Chúc bạn ngày chủ nhật ý nghĩa cho hành trình cuộc sống. Một chút chia sẻ sáng chủ nhật. Nhớ cho mình ít comment nhé.

Nguyễn Thái Duy.

HÀNH TRÌNH TÔI VỚI ĐẾN CAMBRIDGE!

Sáng nay thức dậy nhìn trời Luân Đôn trong xanh và đầy nắng, mình thầm nghĩ ” chút nữa đi đến Cambridge mà trời nắng như vậy chắc sẽ ấm hơn, không như hôm qua, đầy mây mù mà lại mưa phùn nữa lạnh lắm “.

Dòng suy nghĩ đang miên man, thì cuộc điện thoại của bạn người Anh nơi gia đình mình đang ở gọi về rằng ” Ra đường nhớ chuẩn bị áo lạnh vì hôm nay lạnh nhiều hơn “. Wow mà lạnh thật đó, trời thì nắng tuy nhiên gió lạnh rát cả da mặt.

Thế là mình và vợ lên đường, con gái Bambi hôm nay không chịu đi, có lẽ hôm qua đi cả ngày bé mệt. Đưa mình ra ga xe lửa là ông bà người Anh đã hơn 70 tuổi. Khi lên xe thì bà ôm tay lái chứ không phải ông.

Ui, chao ôi bà lái xe ngọt không thể tả, mình buông miệng khen bà có tay lái lụa, phì cười bà nói ” khi đến Viêt Nam, nhìn trên đường phố thấy ai cũng biết lái xe máy, bà ước được như vậy “. Ở Anh thì ai cũng biết lái xe con.

Nguyen thai duy

Câu chuyện chưa xong xe đã đến ga, từ Epsom station mình đi đến ga Vauxhall station để đi tàu điện ngầm vào trung tâm Luân Đôn tại ga Kings Cross, lại phải xuống để chuyển sang ga xe lửa đi trực tiếp đến Cambridge.

Cambridge cách trung tâm Luân Đôn khoảng 100km cách nơi mình ở khoảng 160km. Tuy nhiên giao thông ở đây thuận lợi, chuyến đi liên tục nên mình đi về trong ngày bình thường không có cảm giác mệt gì cả.

Rời xa thành phố trung tâm nhộn nhịp là cánh đồng nước Anh bạt ngàn đầy thơ mộng và quyến rũ, mình yêu cảnh đẹp đồng quê nơi đây. Những cánh đồng ngút ngàn màu xanh rì của cỏ, họ trồng cỏ cho ngựa ăn, những bày cừu đang chơi thả rong trên cánh đồng.

Xa xa lại có những hàng cây ô liu lá lúc xanh, lúc vàng, lúc đỏ, lúc tím mà mình có dịp thấy trong phim hoặc trong những bức ảnh lãng mạn trên FB hay trên Google. Có lẽ cảnh làng quê nơi đây sẽ động lại mãi trong ký ức mình.

Tàu báo hiệu Cambridge station đã đến, xuống tàu hai vợ chồng đi bộ lững thững bước trên những con phố cổ kính, thanh bình và nên thơ, nó giống trong truyện cổ tích vậy, vợ liên tục nói ” ui, đẹp quá không biết lên hình có đẹp không? “

nguyen thai duy tai Anh

Đi một hồi thì mình mới lờ mờ nhận ra là Cambridge không phải là một đại học mà là một thành phố đại học tên tiếng anh là University of Cambridge. Giờ mình mới kịp nhận ra sao họ đặt như vậy.

Bạn không tin à, hiện họ có 31 trường đại học thành viên nên đi bất kỳ con phố nào, con đường nào ở đây cũng là văn phòng, thư viên, trường học, phòng thí nghiệm, nhà xuất bản, ký túc xá, khu vườn sáng tạo…

Bạn gặp bất kỳ ai trên đường mà độ tuổi từ 20 đến 30 thì biết chắc chắn là sinh viên của trường, họ hay đi từng tốp đủ màu da, chủng tộc, quốc gia và thảo luận sôi nổi. Bạn gặp ai đứng tuổi mà mặc đồ trang trọng thì biết chắc đó là giáo sư của một trong các trường thành viên.

Những con số thống kê đáng kinh ngạc: Cambridge có 90 người nhận giải Nobel, nhiều chính trị gia nhà cách mạng nổi tiếng xuất thân nơi đây. Các nhà bác học phát minh ra những học thuyết và định luật để đời.

1. Nhà khoa học:
– Sir Isaac Newton: định luật về chuyển động, Vi tích phân 
– Henry Cavendish: Khám phá Hydrogen
– Lord Kelvin : đóng góp căn bản về Nhiệt động lực học
– J. J. Thomson : Tìm ra điện tử
– Charles Darwin: thuyết tiến hóa bởi chọn lọc tự nhiên

– Ernest Rutherford: Tìm ra Hạt nhân nguyên tử
– Stephen Hawking: Vũ trụ học
– Francis Crick và James D. Watson: Tìm ra DNA
– Ronald FisherDi truyền Mendel 
…..

2. Chính trị gia:
– 15 thủ tướng Anh 
– Thủ tướng các nước Ấn Độ, Singapore, và Jordan.
– 9 quân vương, Thái tử Charles, nhiều nhân vật hoàng gia
– Có ba người ký tên trong bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ.
…..

nguyen thai duy

Một thoáng đi qua còn mãi trong tôi!

Không biết khi nào mới có dịp quay lại lần thứ 2 để bước chân trên con phố thanh bình, nơi xuất thân của các nhân vật ảnh hưởng thế giới này. Cambridge nơi xa lắm trong mơ khi còn nhỏ mình chỉ đọc, nghe kể qua sách báo, internet…

Giờ đã tận mắt thấy, tay chạm, cảm nghiệm không khí, cuộc sống, suy nghĩ, những tần số và năng lượng của những nhận vật và nơi chốn ý nghĩa này đã ở trong từng tế bào, cảm xúc nó sẽ luôn theo mãi mình với những năm tháng về sau.

Điều quan trọng là đã làm được, đã quyết tâm, khi tính đi Cambrigde nhìn lên bản đồ thấy nó khá xa, tuy nhiên nếu ta không hành động, không làm gì thì nó mãi mãi xa tận chân trời, nó chỉ là trong mơ, trong ước muốn.

Giờ là lúc ta đã có nó trong tay là hành trình là chinh phục những mục tiêu phía trước nữa. Ta biết rằng nơi kỳ diệu này đã lưu dấu chân ta, những tấm ảnh kỷ niệm, những thước phim làm dấu chỉ và nó theo ta đến hết cuộc đời.

Rất vui trong hành trình chinh phục ấy có bà xã đi cùng, cô nàng đã liên tục ghi lại dấu ấn kỷ niêm thật ý nghĩa biết bao. Đôi dòng chia sẻ về trải nghiệm cuộc sống. Chúc bạn ngày cuối tuần ý nghĩa. Nhớ cho mình ít comment nhé.

Nguyễn Thái Duy

TÔ PHỞ 12 BẢNG ANH!

 

Mình đã ăn tô phở mà quy ra tiền Việt thì nó mắc nhất trên đời. Không phải mình nói nó mắc mà là cảm giác nó đã, nó tuyệt và giá cũng kinh ngạc khi nó ở tại Luân Đôn. ( 12 Bảng = 360K).

Cả gia đình mình rời nhà tại khu Woodcote Park, đi taxi ra trạm xe lửa Epsom Station, lên xe lửa mà cảm giác thật đã vì nó chạy êm, hai bên đường xe lửa ngắm cảnh nhà, cảnh phố trông lãng mạn và nên thơ.

Ở nhà, mình không thích đi xe lửa đâu vì nó rất ồn, không hiểu đường ray và bánh tàu của mình nó có cái gì mà khua to quá, tại sao không hạn chế, giảm tiến ồn đi chứ.

Còn nhớ năm 2014 cả đoàn đi Maxcova, hôm đó mình lãnh trách nhiệm tìm tuyến đi từ Moscow về Saint Petersburg 600 km. Anh hướng dẫn đề nghị đi tàu lửa, mình phản đối ” nó ồn lắm, đinh tai, nhứt óc “.

Anh ta cười tươi rồi thuyết phục mình ” Anh yên tâm, nó chạy êm lắm, anh ngủ ngon không có tiếng động nào cho đến khi đến nơi, có người gọi anh thức dậy đấy! “.

Quả thật chuyến tàu lửa đêm ấy êm thật êm, mình ngủ một giấc ngon giống như đang ngủ ở nhà. Ở đời ta cứ lấy cái của mình mà đi so sánh với cái của người ta thì chẳng giống ai. Nói một lúc lại lạc đề ta quay lại tô phở 12 bảng nhé.

Gia đình mình ngồi xe lửa mất độ 30 phút thì đến trạm trung chuyển rộng lớn Waterloo, từ đây chuyển sang đi tàu điện ngầm vào trung tâm thủ đô Luân Đôn, rồi bắt đầu cuộc hành trình tham quan, khám phá những nơi nổi tiếng.

gia dinh nguyen thai duy

Mãi đến chiều tối, cái bụng nó đã đói, cái chân muốn đi không nổi thì cũng là lúc rơi đúng vào khu Chinatown to và rộng lớn, sầm uất ngay trung tâm thủ đô. Mình cũng đã thấy nhiều khu chinatown ở các nước tuy nhiên khu này là lớn và đẹp nhất mình từng thấy.

Những món quen thuộc xuất hiện như trà sữa, vịt tiềm, bánh bao, có luôn cả massage…và kia có một quán ghi bằng tiếng việt ” Cây Tre “. Wow cả nhà lập tức chọn nơi đây làm bến đỗ để thưởng thức buổi tối.

Xem menu vừa ghi nửa tiếng việt nửa tiếng anh. Phở Traditional, Phở Sài Gòn, Phở Bắc… có các món khác cũng của Việt Nam như cơm, chả cuốn chiên giòn…Mình chọn ngay món nước là Phở Sài Gòn menu ghi giá 12 bảng.

Ngồi tính nhẩm nó tương đương 360.000 VND đấy. Nó có mắc không? Mình thấy đó không mắc mà nó đã nữa, nó xứng đáng bởi mấy ngày nay rồi có ăn được món việt đâu, không những thế ta đang thưởng thức tô phở ở ngay trung tâm Luân Đôn mà.

Tuy nhiên một chút tiếc nuối… bởi không ai trong quán có thể nói được tiếng việt cả, mình cứ tưởng chủ quán là người việt ai dè là người hoa. Mọi thứ phải oder bằng tiếng anh. Anh chàng bồi bàn là người Hy Lạp thì phải.

Chai tương đỏ trên bàn là của Thái Lan sản xuất ghi tiếng anh, tiếng việt và tiếng hoa, chai tương đen thì lại ghi bên Mỹ sản xuất. Chỉ có chai bia Sài Gòn Special ghi 100% tiếng anh là của Việt Nam.

Vui vì phở và những món ăn của Việt Nam đang từng ngày len lỏi nhẹ nhàng và âm thầm đi khắp thế giới thực tế cho đến hôm nay mình đã đến 15 nước thì hầu như đều có món Việt tuy be bé nắm ở một góc phố nào đó.

Buồn vì rất ít trong những quán ấy do người gốc Việt sở hữu, người nước ngoài sở hữu mình cũng vui, tuy nhiên chính người Việt làm chủ quán ấy thì mình vui hơn. Tiếp nữa là những nguyên liệu cung cấp cho quán ấy thường ít khi có nguồn gốc trực tiếp từ nơi gốc của nó là Việt Nam.

gia dinh nguyen thai duy

Câu hỏi ở đây là! Do món ăn và nguyên liệu thực phẩm của Việt Nam mình không hợp với thế giới hay do ta không biết kinh doanh? Hoặc ta không biết cách đưa nó ra thế giới? Hay do ta không chịu làm kinh doanh?

Câu trả lời nó nằm đâu nó trong các câu hỏi trên. Tuy nhiên dù có là gì đi nữa thì với cách quan sát của mình đây là thị trường vô cùng rộng lớn cho các bạn doanh nhân trẻ Việt Nam và Việt Kiều ở nước ngoài.

Mình tin rằng một ngày không xa ẩm thực Viêt Nam đi khắp thế giới giống như cách mà món ăn Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan…họ đi đến khắp nơi trên trái đất này nơi có con người sinh sống. Một chút chia sẻ và một chút nỗi lòng.

Chúc bạn ngày thứ 6 cuối tuần ý nghĩa và nhớ cho mình ít comment để hôm sau có nhiệt huyết chia sẻ tiếp nhé.

Luân Đôn 27/10/2017.

Nguyễn Thái Duy.

#nguyenthaiduy#luandon

MỘT THOÁNG LUÂN ĐÔN!

Cả ngày hôm qua nhà mình dành trọn để tham quan và tìm hiểu những điểm đến cũng như những nơi nổi tiếng của thủ đô Luân Đôn. Đúng là nơi ta cần đến để một lần trong đời được tận mắt nhìn thấy và tận tay chạm vào ta mới cảm nhận nó vĩ đại biết dường nào.

Những chia sẻ này dựa trên cái nhìn cận cảnh, cùng tham gia, cảm nhận, nghe người dân địa phương chia sẻ, qua quan sát, cùng một số suy nghĩ theo góc nhìn chủ quan.

1. Cánh rừng công viên: Luân Đôn hiện tại khoảng 14 triệu dân là thủ đô đông dân nhất Châu Âu. Mình gọi tên rừng chắc có lẽ bạn cảm nhận được. Vì lượng cây xanh bao quanh cũng như kích cỡ và độ tuổi của cây làm bạn giật mình.

Khu này gọi là khu Roehampton mình đang ở, nó có nhiều hưu, nai, nuôi ngựa, thuê ngựa, nơi đua ngựa số 1 thế giới, nông trại, sân tennis, sân golf, các khu nghĩ dưỡng, bệnh viên, ngân hàng lớn…cũng là nơi mà các cầu thủ nổi tiếng ở Luân Đôn chọn ở, nó có cả khu rộng lớn chỉ toàn nhà của cầu thủ bóng đá.

2. Hệ thống xe lửa và tàu điện ngầm: Với cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật bắt đầu từ thế kỷ thứ 19 mà khởi đầu từ nước Anh. Đó là cái đầu xe lửa chạy bằng nước và hôm nay khi tận mắt nhìn thấy hệ thống xe lửa, đường ray chằng chịt và nhà ga thì đông đúc ở đây bạn thầm cảm phục sự vĩ đại của nước Anh.

Mạng lưới đường sắt ở đây nó giống như mạng nhện thì đúng hơn, thấy nó quá nhiều tuy nhiên lại trật tự vô cùng. Kết nối với hệ thống xe lửa di chuyển đi các tỉnh vùng ven là hệ thống tàu điện ngầm quá nhộn nhịp.

gia dinh nguyen thai duy

Luân Đôn có 02 thành phố, một thành phố toàn là nhà và xe con thì thành phố thứ 2 ở dưới lòng đất toàn là các hệ thống ngầm, nhà ga và dòng người đi bộ tấp nập.

Trên đường thì không thấy bảng quảng cáo mà chủ yếu là bảng chỉ dẫn, hướng dẫn, cảnh báo, cái gì lưu ý họ cũng ghi ra khá chi tiết thì ngược lại thành phố dưới lòng đất chi chít quảng cáo, Những mẩu quáng cáo hay, dí dỏm, hình ảnh vui nhộn luôn chạy khắp các đường đi, đường hầm của nhà ga.

London Underground – Thành phố dưới lòng đất chính thức mở cửa vào ngày 10/1/1863 và sau 1,5 thế kỷ, hệ thống tàu điện ngầm này hiện dài 402 km, kết nối 270 ga và vận tải trên 1,1 tỷ lượt hành khách mỗi năm.

London Underground được ví là “đế chế” ở Luân Đôn vì bất cứ ai đã từng đặt chân đến ” xứ sở sương mù” đều không thể không biết đến “The Tube” (tên gọi khác của hệ thống tàu điện ngầm này).

Mình đã từng trải nghiệm tàu điện tại Nga, Singapore, Bangkok… thì phải nói rằng ở Luân Đôn là số 1 bởi sự vĩ đại và đồ sộ của nó. Nói như vậy có lẽ bạn cảm nhận được.

3. Sân bay: Luân Đôn có 06 sân bay hôm rồi mình từ Việt Nam đáp xuống sân bay Heathrow là sân bay có lưu lượng hành khách lớn nhất thế giới. 1. London City sân bay, 2. London Gatwick sân bay, 3.London Heathrow sân bay, 4. London Luton sân bay, 5.London Southend sân bay, 6. London Stansted sân bay.

Nên khi đến đây hoặc mua vé bay đi việc tìm chuyến bay nào của hãng hàng không nào, đáp xuống sân bay nào là cả một vấn đề, bạn cần có người tư vấn không khéo thì đi lộn sang sân bay khác thì dở hơi và bê trễ công việc hết. Mình có đến Maxcova và biết nơi đây có 02 sân bay. Giờ đến Luân Đôn nó có đến 06 sân bay lận.

Riêng Heathrow hiện có hơn 90 hãng hàng không sử dụng sân bay này để bay đến và bay đi đến gần 200 điểm trên thế giới với gần 100 quốc và 95% là khách quốc tế chưa đến 5% là khách nội địa, con số làm bạn có ngạc nhiên không?

Hãy nhìn con số thống kê bạn sẽ kinh ngạc vô cùng ” Chắc hẳn bạn tự hỏi sân bay Heathrow to và bận rộn như thế nào? Nếu con số 12.14 km vuông chưa giúp bạn tìm hiểu câu trả lời, thì hãy nhìn vào các thống kê sau đây:

Mỗi ngày tại Heathrow bán 26 nghìn cốc trà, 35 nghìn cốc cà phê, đón 1.4 nghìn chuyến bay (tương đương cứ mỗi 45 giây lại có một chuyến bay cất hoặc hạ cánh). Heathrow thuê tổng cộng 76 nghìn nhân viên, có 6.5 nghìn camera an ninh và 65 người phụ trách kiểm soát không lưu. Trung bình thời gian đi từ nhà ga số 3 đến nhà ga số 4 của Heathrow là 20 phút.

4. Hệ thống bảo tàng: London là một thành phố phong phú trong nghệ thuật, lịch sử và văn hóa. Để có thể tìm hiểu về cả 3 thứ kể trên, hãy nhanh chóng ghé thăm các bảo tàng đa dạng nằm ở thành phố thủ đô của Vương quốc Anh.

Đối với những bạn mê lịch sử hãy tham quan Bảo tàng Chiến tranh Hoàng gia. Đối với những người đam mê nghệ thuật, hãy kiểm tra các nghệ thuật tại Tate Modern. Và đối với các Fan hâm mộ thể thao, khám phá Bảo tàng Lawn Tennis Wimbledon.

4.1. The British Museum: Thành lập năm 1753, bộ sưu tập đáng chú ý của Bảo tàng Anh kéo dài hơn 2 triệu năm của lịch sử nhân loại, với hơn 13 triệu di tích bao gồm sách, hiện vật, v.v trong bộ sưu tập của mình.

Bạn có thể thưởng thức và so sánh nét độc đáo của những kho báu của các nền văn hóa trên thế giới dưới một mái nhà, tọa lạc tại vị trí trung tâm trên đường Great Tòa tráng lệ. Các vật tích nổi tiếng thế giới như Rosetta Stone, Parthenon tác phẩm điêu khắc và xác ướp Ai Cập được viếng thăm lên đến 5,8 triệu du khách mỗi năm.

22788989_1582928288417575_7688366735707556747_n

4.2. Tate Modern: Bảo tàng quốc gia của nước Anh về nghệ thuật hiện đại và đương đại từ khắp nơi trên thế giới được đặt trong các cựu Power Station Bankside bên bờ sông Thames.

Vẻ đẹp tạo nên cảm hứng cho bạn đến thăm quan là Turbine Hall chạy suốt chiều dài của toàn bộ tòa nhà, và bạn có thể nhìn thấy các tác phẩm đã đi vào huyền thoại trong lịch sử của nhân loại được sáng tạo bởi các nghệ sĩ như Cézanne, Bonnard, Matisse, Picasso, Rothko, Dalí, Pollock, Warhol và Bourgeois.

4.3. The Natural History Museum: Bảo tàng lịch sử tự nhiên nổi tiếng này có chứa hàng trăm các mẫu vật và hiện vật lịch sử, và được xây dựng với phong cách cổ điển tựa như những tòa tháp thời xưa của vua chúa, quả thực rất phù hợp với nhựng mẫu hóa thạch và mô hình động vật được trưng bày tại đây.

Điểm nổi bật của bảo tàng bao gồm the Dinosaurs gallery nổi tiếng, các bộ sưu tập động vật có vú, nổi bật với mô hình cá voi xanh, bộ xương Diplodocus, và vô vàn các mẫu vật và hóa thạch khác trong bảo tàng. Với hàng trăm mẫu vật hấp dẫn, cũng như nhìn vào các phòng thí nghiệm và xem các nhà khoa học tại nơi họ làm việc.

4.4. The National Gallery: Thư viện Quốc gia tại London hiện nay lưu giữ hàng trăm bức tranh Tây Âu từ khoảng năm 1250 đến năm 1900. Bạn có thể xem tác phẩm tuyệt vời của Botticelli, Leonardo da Vinci, Rembrandt, Gainsborough, Turner, Renoir, Cezanne và Van Gogh.

Ngoài ra thư viện cũng tổ chức các sự kiện triển lãm đặc biệt, bài giảng, video và các chương trình nghe nhìn, hướng dẫn du lịch và các sự kiện kỳ nghỉ cho trẻ em và người lớn đến tham quan và học tập.

5.5. The Victoria and Albert Museum: Được cho là bảo tàng vĩ đại nhất thế giới về nghệ thuật và thiết kế, đại diện cho hơn 3.000 năm của sự sáng tạo của con người, với các bộ sưu tập vô song trong phạm vi và tính đa dạng của họ.

Nằm ở South Kensington, V & A gần đây đã trải qua một chương trình khá khó khăn để đổi mới và phục hồi. Điểm nổi bật bao gồm các Renaissance Galleries Medieval, có chứa một số các bảo vật còn sót lại lớn nhất từ thời kỳ.

William và Judith Bollinger Jewelry Gallery và Phòng Trưng Bày tuyệt đẹp của Anh, minh họa lịch sử của nước Anh qua nghệ thuật và thiết kế của quốc gia. Ngoài các bộ sưu tập lịch sử cho du khách tham quan miễn phí, các V & A cung cấp một chương trình quốc tế hoan nghênh các cuộc triển lãm tạm thời và một chương trình sự kiện rộng rãi thu hút nhiều du khách trên toàn thế giới cũng như các nhà nghiên cứu lịch sử quy tụ và cùng nhau khám phá bảo tàng.

4.6. The London Science Museum: Bảo tàng Khoa học London hiện nay trưng bày các đối tượng thay đổi cuộc sống con người từ Rocket Stephenson cho đến mô-đun Apollo 10. Bạn có thể xem một bộ phim 3D nhập vai, bay với Red Arrows RAF trong phòng mô phỏng với hiệu ứng đặt biệt, và thậm chí có thể tham quan toàn bộ công nghệ từ quá khứ, đến hiện tại và tương lai trong 7 tầng của phòng trưng bày.

Vâng! Vẫn còn nhiều điều hay và thú vị mình chia sẻ tiếp cho bạn đến những bài viết sau. Nhớ cho mình ít comment nhé để mình có động lực chia sẻ nhiều hơn nữa.

#nguyenthaiduy#luandon

HÀNH TRÌNH KHÁM PHÁ LUÂN ĐÔN – ĐI RA ĐỂ PHÁT TRIỂN!

Đang ở Luân Đôn, nước Anh. Cách đây 30 năm trước chưa bao giờ mình nghĩ rằng hoặc có một ý tưởng một ngày nào đó ngồi giữa thủ đô của một đất nước thành công, giàu có mà cả thế giới ngưỡng mộ.

Hành trình cuộc đời có những đặc biệt mà đến bạn còn không ngờ, cho dù quá khứ của bạn có là đi nữa nó chẳng ảnh hưởng đến thành công của bạn trong tương lai nếu hôm nay bạn bắt đầu thay đổi.

Đêm nay là đêm đầu tiên ở nước Anh, có lẽ múi giờ chênh lệch nên cơ thể chưa kịp điều chỉnh mà mới 2h30 sáng ở đây tương đương khoảng 7h đến 8h sáng ở Việt Nam mình đã thức giấc không tài nào ngủ được nữa.

Còn nhớ cách đây gần 10 năm trước khi lần đầu tiên ra nước ngoài đến đất nước Singapore, trông họ rất khác biệt về tiêu chuẩn sống, về con người, về giao thông, về môi trường, văn hoá, nghệ thuật…rất nhiều thứ.

Mình tự hỏi tại sao họ làm được như vậy trong khi đất nước mình thì còn thua xa họ quá, từ đó mình yêu quí Singapore hơn và mua những quyển sách nói về Singapore và người khai sinh ra đảo quốc này là Lý Quang Diệu về đọc.

Mới biết rằng ngay từ nhỏ ông đã học ở Học viện Raffles theo tiêu chuẩn giáo dục của Anh Quốc và khi lớn lên ông đã học tại Đại học Cambridge danh tiếng nằm giữa thủ đô Luân Đôn về luật và kinh tế.

Có lẽ do môi trường học cũng như trực tiếp sống ở một đất nước đỉnh cao Anh Quốc này đã cài đặt tư duy giúp ông đưa đất nước Singapore phát triển bậc nhất Đông Nam Á như hiện nay. Sau đó cố thủ tướng Lý Quang Diệu còn cho dàn lãnh đạo Singapore học tại Cambridge, Oxford cũng như các đại học danh tiếng khác ở Anh.

gia đinh nguyễn thái duy

Khi vừa đặt chân đến sân bay rộng lớn Heathrow, từ đường băng, đến đường dẫn và vào bên trong cách bài trí nó có hình bóng của sân bay Changi, Singapore trong đó. Nhất là hải quan Anh cũng mặc bộ đồng phục xanh đen đậm cùng cách làm việc, quầy kiểm tra an ninh thì nó cũng giống y chang khi mình thấy hình ảnh này tại Singapore.

Khi ra đến nơi chờ xe, rồi ra đường phố, chứng kiến giao thông, đường xá, xe cộ chạy trật tự ở đây cùng nhà xưởng, nhà ở, về nơi nghỉ cách trang hoàng trong văn phòng, nho nhỏ mà tiện nghi mình biết chắc chắn một điều rằng Singapore họ đã áp dụng những tiêu chuẩn của Anh Quốc vào đất nước họ.

Nó giống như thằng anh với thằng em tuy nhiên không biết do thằng anh dạy giỏi hay do thằng em ham học hỏi mà áp dụng và chuyển giao quá tuyệt vời rất đáng để ta học hỏi. Một hình ảnh khác khá thú vị là năm 2014 mình đến Nga khi qua được an ninh Nga trong đoàn mình ai cũng cảm nhận nó có một cái gì đó giống hình ảnh an ninh sân bay ở mình.

Đúng là chơi với nhau thì có ảnh hưởng nhau. Rút kinh nghiệm là sau này cứ tìm thằng nào ok mình chơi nhé. Bạn có biết Luân Đôn là trung tâm tài chính mạnh của thế giới thì Singapore là trung tâm tài chính của Đông Nam Á.

Đồng bảng Anh 1.GBP = 30.000 VND mạnh nhất châu Âu thì 1. Đô la Singapore = 17.000 VND mạnh nhất Đông Nam Á. Ngược lại bạn có thấy đồng rúp của Nga không, như vậy là bạn tự hiểu rồi.

Đi ra để phát triển, học tập cái hay, cái tốt, cái ưu việc của họ mà về áp dụng cho mình. Ông bà ta đã nói rồi mà ” Đi một ngày đàng học một sàng khôn ” không biết con cháu giờ có chịu nghe không? Và đi ra có chịu học hỏi họ không? Về có chịu áp dụng không?

Bambi

Người khôn ngoan luôn học hỏi và tiếp thu cái hay cái tốt, cái tinh hoa của nhân loại về áp dụng để họ có một cuộc đời ý nghĩa và làm cho nhiều người khác có cuộc sống tuyệt vời hơn. Kẻ dở hơi hay phê phán, chỉ trích cuối cùng không làm được gì cho mình và xã hội.

Một ít chia sẻ lúc sáng sớm tại nước Anh. Chúc bạn một ngày mới ý nghĩa và luôn học hỏi để phát triển. Sáng nay gia đình mình đến thăm Đại học Cambridge

Nguyễn Thái Duy.

CUỘC ĐỜI BẠN, DO BẠN CHỌN THÔI

Có một điều rất thật, là đi trong đoàn vừa qua có rất nhiều phụ nữ làm kinh doanh nhưng tình duyên rất truân chuyên, có người thì gãy gánh,…

Tôi hỏi thầy Nguyen Thai Duy: “vì sao người phụ nữ kinh doanh thường hay như thế vậy thầy?”

Thầy trả lời: “Vậy cho nên phụ nữ kinh doanh phải biết cân bằng, thay vì như đàn ông chỉ tập trung vào việc kinh doanh phần lớn thì phụ nữ còn gánh thêm gia đình, tức là gấp đôi công việc mà thời gian thì lại ít nên phải biết nhường việc cho người khác, phụ nữ thời xưa khi kinh doanh càng phát triển thì càng bận vì ôm hết vào mình, phụ nữ có tính cầu toàn và lo xa, ít tin tưởng người nào làm tốt hơn mình, chính vì thế họ bị cuốn theo, năng lực kinh doanh thì ngày càng tăng cao và ko có đủ thời gian để bồi dưỡng năng lực cho gia đình”

21551839_1540232536020484_5517332268324305846_o

Tôi hỏi tiếp: “Thế phụ nữ kinh doanh biết cân bằng cả hai như thế thì kinh doanh không phát triển bằng phụ nữ chỉ tập trung vào công việc hả thầy”

Thầy tiếp tục trả lời:” Nếu bạn biết cân bằng thì năng lực của bạn còn khủng hơn nữa, vì bạn đã vượt qua ngưỡng không an toàn để đi đến vùng an toàn, bạn không phải xuôi theo cuộc đời mà sức lèo lái của bạn dẻo dai cực độ, cuộc đời bạn do bạn chọn thôi”

Người phụ nữ kinh doanh năng lượng luôn hừng hực như con gái đôi mươi mà phải trải nghiệm như đàn bà sành sõi.

Cuộc đời luôn rộng mở cửa dù có chông gai đến thế nào, đàn bà nhé!

Tôi chọn em, người đàn bà đã cũ
Biết yêu thương,biết đủ thứ trên đời

Tôi chọn em, người con gái buông lơi
Từng lầm lỡ, tin bao lời dối trá

Tôi chọn em, một cuộc đơì nghiệt ngã
Vấp bao lần, khóc bao bận xót xa

Tôi chọn em, người con gái – đàn bà
Chút yêu thương cũng như là tất cả
Dòng đời kia, cứ hoài trôi thong thả
Biết chăng đời em đã quá tổn thương

Tôi chọn em, người con gái bình thường
Chút mất mác, tầm thường đâu có ngại

Tôi chọn em, cô gái của ngày mai
Quá khứ đó cũng mãi là quá khứ

Tôi chọn em, người đàn bà đã cũ
Dám yêu thương, dám rũ bỏ lụy tình.

– Nguyên Kim –

D59/66/90 – NGƯỜI TRUYỀN CẢM HỨNG VÀ LỬA CHO TÔI

Bạn biết không ? Năm nay tôi ngoài 25 rồi cái tuổi đủ để tôi biết và nhận ra tôi cần làm những gì và thực hiện những gì trên cái hành trình cuộc đời này, Tôi có rất nhiều ý tưởng, nhiều thứ ngộ ra và nhận ra, nhưng khó để lựa chọn và hành động để biến nó thành kết quả tốt, dường như nó xa vời lắm.

kinh doanh ít vốn

Một ý tưởng hay mà không hành động thì nó mãi là ý tưởng.
Để có một kết quả tốt bạn cần có một hành động tốt
Để có một hành động tốt bạn cần có một quyết định tốt
Để có một quyết định tốt bạn cần có một câu hỏi tốt
Để có mộ câu hỏi tốt bạn cần có một tư duy tốt
Để có một tư duy tốt bạn cần có một người THẦY tốt

Hơn hai mấy năm nay, tôi có nhiều thầy lắm, đếm chắc là không hết nhỉ ? 
Nhưng tôi ngộ ra rằng những người thầy tôi gặp trên hành trình vừa qua thì củng như bao người khác, giống như trách nhiệm cuộc đời bạn phải gặp và cứ đi qua mỗi giai đoạn là chúng ta lại có một người thầy mới, và chung hơn đó những là vị thầy TRƯỜNG HỌC.

Giờ tôi lăn lộn ở TRƯỜNG ĐỜI thầy tôi là ai đây? Bạn nghĩ có hay không đây?

Có nhiều lắm, nhưng bạn biết không có một người thầy tôi gặp đây đã tác động cho tôi thay đỗi tư duy rất nhiều, thầy cho tôi ngọn lữa khát khao, đam mê, thầy truyền cho tôi một năng lượng tràn trề và hơn ai hết tôi ảnh hưởng điều tốt từ thầy rất nhiều. Nhân đây em gửi lời cảm ơn đến thầy @Nguyễn Thái Duy rất nhiều ạ.
Chúc thầy nhiều sức khỏe và luôn an lành

Các bạn có muốn nghe mình kể những câu chuyện hay và ý nghĩa từ thầy không nhỉ ?
Chúc mọi người tuần mới nhiều năng lượng và thành công.

3 BÀI HỌC TUYỆT VỜI KHI RA NƯỚC NGOÀI

Mình đang ngồi tại Vivatel Central in KL, Malaysia. Mình đến đây lần thứ 3 và lần nào cũng nhiều bài học tuyệt vời.

Bài học 1: Vừa đến sân bay đã có người bạn ở Malaysia đón, anh kinh doanh về lĩnh vực thời trang nữ và trẻ sơ sinh. Một năm khoảng 2 lần anh đến Việt Nam lấy hàng về bán và xuất đi Indonesia

nguyen thai duy

Anh nhiệt tình và trọng thị vô cùng, anh chở mình cùng các bạn đi những trung tâm kinh doanh nổi tiếng ở đây, hướng dẫn và chia sẻ tận tình mãi 22h mới kịp về check in khách sạn. Tình cảm anh dành cho đoàn làm ai cũng cảm động.

Bài học ở đây là gì nhỉ? Ta đã bao giờ nhiệt tình như vậy chưa? Dù ở đâu bạn vẫn luôn có tình bạn tuyệt vời!

Bài học 2: Vào trung tâm mua sắm lớn nhất KL, nó quá rộng lớn bạn có thể đi liên tục 02 ngày vẫn không hết. Cách họ gửi xe khá thú vị.

Xe nữ đi, tất nhiên ở đây chỉ là xe con thì gửi xe không tốn tiền, còn xe nam đi thì giá gửi là 20usd. Bạn có ngạc nhiên không? Tại sao họ làm vậy?

Bài học 3: Khi người bạn Malaysia dẫn đến shop bán đồ của bạn tại trung tâm thương mại mới phát hiện ra rằng nhiều shop cụ thể là 3 shop liền kề nhau cùng mướn chung một nhân viên.

Vẫn giống shop bên mình tuy nhiên họ có quy trình và cách làm giúp giảm chi phí, cái này hay vô cùng và một cách mà người làm kinh doanh học hỏi hữu ích. Bạn có muốn làm được như vậy không?

Càng đi ta càng học được nhiều, con người chúng ta hay vậy! Mình chia sẻ đến bạn những bài học sau. Giờ lại tiếp tục hành trình.
#malaysia

NẾU KHÔNG THỬ, SAO BẠN BIẾT?

Trên chuyến hành trình từ Kuala Lumpur đến Johor Bahru, Malaysia hành trình dài hơn 400 km thế là hơn 44 thành viên trong đoàn có dịp giao lưu kết nối, tìm hiểu rõ hơn về công việc của nhau.

A. Cô Tươi đến từ Bình Phước – Giám Đốc công ty B58 chuyên trồng, bảo vệ và phát triển rừng, năm nay cô đã hơn 60 tuổi tuy nhiên năng lượng tràn đầy. Cô nói rằng ” rất vui khi quyết định tham gia chuyến này “

22281794_1567651919945212_4816546568761224479_n

B. Bạn Bích Huyền – công ty may mặc Huyền Gia tại Sài Gòn chuyên may mặc áo sơ mi nam và cung cấp cho toàn bộ hệ thống siêu thị Coop Mark hơn 10 năm nay. Bạn chia sẻ rằng dám dẹp bỏ công việc bận rộn qua một bên để tham gia

C. Chị Phùng thị Trúc – Biệt danh là người mê chim vì bạn đã dành hơn 15 năm nay chuyên nuôi chim yến và hình thành một nhóm chị em phụ nữ nuôi chim tại Khánh Hoà. Bạn nói rằng dù gì thì cũng thưởng cho mình những chuyến đi

D. Chú Minh hơn 65 tuổi ông chủ rượu Xuân Thạnh nổi tiếng ở Trà Vinh chia sẻ rằng dù già rồi vẫn cứ chơi thôi

E. Bạn Quý chủ Kẹo Dừa Hồng Vân ngay cầu Rạch Miễu – Bên Tre, rụt rè, e ngại chút nhút nhát trong kết nối tuy nhiên bạn nói rằng ” phải đi ra thôi “

F. Anh Lịch công ty cao su Kom Tum dù công ty hơn 7000 nhân viên làm việc trong phạm vi rộng tuy nhiên đi để kết nối và học hỏi là đi ngay

Thật tuyệt từ những con người tuyệt vời cho ta bài học càng tuyệt vời hơn. Đừng suy nghĩ lý lẽ để cho ta là người có lý, biết tính toán mà để mất cơ hội vàng.

Bạn đã nhiều lần hối tiếc như vậy chưa? Chia sẻ đi, trước kia mình cũng đã từng cho rằng biết tính toán, suy nghĩ kỹ càng, tỉnh táo đến nổi đắn đo để bao nhiều lần trở thành người ” mãi mãi hối tiếc “

Nguyễn Thái Duy 
#nguyenthaiduy#malaysia

KẾT NỐI CỘNG ĐỒNG DOANH NGHIỆP ASEAN

Sáng nay thức dậy, khí trời KL, Malaysia se se lạnh, mình chợt nhớ tối qua trong buổi meeting kết nối kinh doanh khoảng 500 bạn đến từ các quốc gia Đông Nam Á thì đoàn Việt Nam hơn 80% là các doanh nhân trên tuổi 50.

Có quá nhiều người lần đầu tiên ra nước ngoài, đã 50, đến 60 tuổi tuy nhiên cái gì cũng ngỡ ngàng, từ cách đi thang máy đến cách giao lưu ăn tiệc, bắt tay…

ntd1

Tuy nhiên trong họ khát khao và nhiệt huyết cháy bỏng lắm, muốn biết nhiều hơn, đi nhiều, làm nhiều và cống hiến nhiều hơn nữa… nhưng tuổi đã xế chiều. Đời người trôi qua nhanh lắm.

Trong những chương trình đứng lớp tại Việt Nam mình liên tục gặp các bạn trẻ luôn trì hoãn, đợi chờ một cái gì đó vô vọng, vô định, hy vọng mai kia ta rãnh hơn sẽ làm

Bạn không dám làm, hành động mạnh mẽ quyết liệt cho cuộc đời mình, luôn hứa hẹn mong chờ tương lai sẽ tốt đẹp hơn mà không làm gì cả. Tại sao ta hẹn đến mai sau?

ntd

Tại sao bây giờ không vùng vẫy mà hẹn về già? Có phải bạn đang tự đánh lừa chính mình? Điều gì nó làm cho bạn cứ chần chừ vậy?

Bạn sợ thất bại, bạn sợ té, bạn ngại khó khăn, bạn không có giỏi, bạn nói là lo cho gia đình hay bạn đang làm cho gia đình mình khổ theo và chung số phận với bạn???

Đừng để về già mới làm, mới sung sướng có lẽ bạn mãi hối tiếc. Thời gian trôi đi nhanh, đời người thì ngắn ngủi. Làm hôm nay cho dù có té nó cũng vui và ý nghĩa lắm.

Chúc bạn thứ 2 đầu tuần ý nghĩa. Giờ mình lên xe đi Malacca đây!

BẠN ẤY Ở MÃI BÊN ĐÀI LOAN VÀ HIỆN TẠI ĐÃ CÓ MẶT Ở SÀI GÒN! YOUTUBE LAN TOẢ XA QUÁ!

” Em chào Anh Duy. Em tên PH THI, Sn 1982, hiện nay em đang lao động tại Đài Loan, đã 35 tuổi rồi nhưng em chưa tìm ra phương hướng cho cuộc sống của mình anh Duy ạ.

Mấy hôm trước em vô tình xem clip của anh trên YouTube và phát hiện ra một điều rằng : sở dĩ mình không có phương hướng cho cuộc sống là vì bản thân không có chút kiến thức nào cả.

Vậy nên hôm nay em xin phép hỏi anh Duy, em phải bắt đầu từ đâu để có được những thành công như mong muốn được hả anh. Em cảm ơn anh nhiều.

21740421_1543864965657241_6921018025518697200_n

Em chỉ còn 4 tháng nữa là hết hạn hợp đồng lao động, trở về Việt Nam em không biết nên bắt đầu từ đâu anh Duy ạ. Ngoài trình độ văn hoá chỉ hết 12, và kinh nghiệm làm công nhân công xưởng suốt 10 năm qua thì mọi kiếm thức đều bằng 0 như em thì không biết em nên bắt đầu như thế nào?

Ở bên Đài loan đi làm những khi rãnh em thường xem những ý tưởng KD, khởi nghiệp trên intenet, trên yutobe , để tìm ra cho mình một hướng đi khi trở về Việt Nam, nhưng thật sự cũng rất là bế tắc.

Với kiến thức KD bằng 0 như em, anh Duy cho em lời khuyên em phải bắt đầu học từ bước nào để em khởi nghiệp KD được ạ. Xin cảm ơn anh “

BẠN đang có mặt tại Sài Gòn và sản sàng đến Be để khởi nghiệp!

#nguyenthaiduy