EM CẢM ƠN THẦY 

Tối qua, mình cũng mơ, mỗi lần mơ là mỗi lần tự hỏi vì sao mình lại không mơ nơi nào khác mà là ngôi trường làng cấp 2, lúc học lớp 6,7 nơi ấy. Mình biết mình còn nợ nơi ấy một cái gì đó mà khó diễn tả bằng lời vì cứ bị mơ lặp đi lặp lại. Bất ngờ hơn, trong giấc mơ tối qua, lại có sự xuất hiện của Thầy Nguyen Thai Duy 

Giấc mơ như thế này, cuối năm trường tập hợp các em học sinh ở trường và các em đã đi học xa có thành tựu về trường, trong mơ mình là học sinh lớp 12. Mình cũng đến với tâm trạng háo hức, hân hoan, chợt 1 phút kiểm tra lại bằng khen thì thấy đó chỉ là bằng khen lớp 11. Mình bối rối không biết như thế nào. 

Mình lo lắng, thế nhưng lúc đó thầy Duy lại ở trên văn phòng thầy hiệu trưởng, không hiểu sao thầy lại nói các thầy cô là hãy cho mình cơ hội được nói trước các bạn học sinh ở đây. Và thầy tin là mình sẽ làm được những việc lớn hơn là cái văn bằng cuối năm. Mặc dù mình đâu có nói với thầy, năm ấy mình không đạt được và mình đang lo lắng. Cái bất ngờ của mình là tại sao thầy hiểu mình đến nỗi mình không cần phải nói. 

Các thầy cô không cho vì rõ ràng có những bạn giỏi hơn rất nhiều, mình thấy luôn các bạn ấy. Nhưng cuối cùng mình cũng được đứng lên nói, và câu mà mình nhớ nhất khi đó là “Hãy tin tôi, tôi sẽ làm được những điều tốt đẹp để mang đến cuộc sống này”. 

23632716_1176283092508696_4303762581922261183_o

Mình nghĩ chắc mình nợ ngôi trường ấy câu nói này, vì khi ra đi bao nhiêu luyến tiếc nhớ nhung dồn hết vào ấy, ngôi trường vẫn yêu quý mình, vẫn mong đợi nhưng mình chưa làm được gì cả. 

Em cảm ơn thầy Duy, người đã xuất hiện trên con đường em đi, khi em muốn chôn những điều bất thường của em xuống để đưa những gì bình thường lên mà sống, thì thầy xuất hiện và nói “không được”, em sống sai rồi. Thầy đã chỉ dẫn em sống như thế này mới gọi là sống, em không chỉ học ở thầy về nghề kinh doanh, em còn học ở thầy cách sống và đối nhân xử thế. 

Khi học ở thầy, em đã thay đổi rất nhiều. Từ người đơ về cảm xúc, thì có xúc cảm trở lại, lấy lại sự tự tin, tự chữa cho mình những câu chuyện mà chỉ có mình mới hiểu, có được những kinh nghiệm để chống đỡ với nhiều tình huống xảy ra, thầy bảo em hãy suy nghĩ bằng cái đầu, thì giờ đây trí não em linh hoạt hơn nhưng tay chân thì chậm hơn. 

Em đã dần trả cho những năm tháng đã vay của cuộc đời. Nên bây giờ, mỗi ngày của em đều sống nhẹ nhàng và bình thản. 

P/S: Ngày 20/11, em chúc thầy sống đến 1000 tuổi. Để cống hiến cho cuộc đời nhiều hơn. 

Em thật thiếu sót, nếu em không cảm ơn người đã luôn nghe em chia sẻ những giấc mơ, và người đã sinh thành ra em, những người thầy trong cuộc đời….

Loading Facebook Comments ...