HÀNH TRÌNH TÔI VỚI ĐẾN CAMBRIDGE!

Sáng nay thức dậy nhìn trời Luân Đôn trong xanh và đầy nắng, mình thầm nghĩ ” chút nữa đi đến Cambridge mà trời nắng như vậy chắc sẽ ấm hơn, không như hôm qua, đầy mây mù mà lại mưa phùn nữa lạnh lắm “.

Dòng suy nghĩ đang miên man, thì cuộc điện thoại của bạn người Anh nơi gia đình mình đang ở gọi về rằng ” Ra đường nhớ chuẩn bị áo lạnh vì hôm nay lạnh nhiều hơn “. Wow mà lạnh thật đó, trời thì nắng tuy nhiên gió lạnh rát cả da mặt.

Thế là mình và vợ lên đường, con gái Bambi hôm nay không chịu đi, có lẽ hôm qua đi cả ngày bé mệt. Đưa mình ra ga xe lửa là ông bà người Anh đã hơn 70 tuổi. Khi lên xe thì bà ôm tay lái chứ không phải ông.

Ui, chao ôi bà lái xe ngọt không thể tả, mình buông miệng khen bà có tay lái lụa, phì cười bà nói ” khi đến Viêt Nam, nhìn trên đường phố thấy ai cũng biết lái xe máy, bà ước được như vậy “. Ở Anh thì ai cũng biết lái xe con.

Nguyen thai duy

Câu chuyện chưa xong xe đã đến ga, từ Epsom station mình đi đến ga Vauxhall station để đi tàu điện ngầm vào trung tâm Luân Đôn tại ga Kings Cross, lại phải xuống để chuyển sang ga xe lửa đi trực tiếp đến Cambridge.

Cambridge cách trung tâm Luân Đôn khoảng 100km cách nơi mình ở khoảng 160km. Tuy nhiên giao thông ở đây thuận lợi, chuyến đi liên tục nên mình đi về trong ngày bình thường không có cảm giác mệt gì cả.

Rời xa thành phố trung tâm nhộn nhịp là cánh đồng nước Anh bạt ngàn đầy thơ mộng và quyến rũ, mình yêu cảnh đẹp đồng quê nơi đây. Những cánh đồng ngút ngàn màu xanh rì của cỏ, họ trồng cỏ cho ngựa ăn, những bày cừu đang chơi thả rong trên cánh đồng.

Xa xa lại có những hàng cây ô liu lá lúc xanh, lúc vàng, lúc đỏ, lúc tím mà mình có dịp thấy trong phim hoặc trong những bức ảnh lãng mạn trên FB hay trên Google. Có lẽ cảnh làng quê nơi đây sẽ động lại mãi trong ký ức mình.

Tàu báo hiệu Cambridge station đã đến, xuống tàu hai vợ chồng đi bộ lững thững bước trên những con phố cổ kính, thanh bình và nên thơ, nó giống trong truyện cổ tích vậy, vợ liên tục nói ” ui, đẹp quá không biết lên hình có đẹp không? “

nguyen thai duy tai Anh

Đi một hồi thì mình mới lờ mờ nhận ra là Cambridge không phải là một đại học mà là một thành phố đại học tên tiếng anh là University of Cambridge. Giờ mình mới kịp nhận ra sao họ đặt như vậy.

Bạn không tin à, hiện họ có 31 trường đại học thành viên nên đi bất kỳ con phố nào, con đường nào ở đây cũng là văn phòng, thư viên, trường học, phòng thí nghiệm, nhà xuất bản, ký túc xá, khu vườn sáng tạo…

Bạn gặp bất kỳ ai trên đường mà độ tuổi từ 20 đến 30 thì biết chắc chắn là sinh viên của trường, họ hay đi từng tốp đủ màu da, chủng tộc, quốc gia và thảo luận sôi nổi. Bạn gặp ai đứng tuổi mà mặc đồ trang trọng thì biết chắc đó là giáo sư của một trong các trường thành viên.

Những con số thống kê đáng kinh ngạc: Cambridge có 90 người nhận giải Nobel, nhiều chính trị gia nhà cách mạng nổi tiếng xuất thân nơi đây. Các nhà bác học phát minh ra những học thuyết và định luật để đời.

1. Nhà khoa học:
– Sir Isaac Newton: định luật về chuyển động, Vi tích phân 
– Henry Cavendish: Khám phá Hydrogen
– Lord Kelvin : đóng góp căn bản về Nhiệt động lực học
– J. J. Thomson : Tìm ra điện tử
– Charles Darwin: thuyết tiến hóa bởi chọn lọc tự nhiên

– Ernest Rutherford: Tìm ra Hạt nhân nguyên tử
– Stephen Hawking: Vũ trụ học
– Francis Crick và James D. Watson: Tìm ra DNA
– Ronald FisherDi truyền Mendel 
…..

2. Chính trị gia:
– 15 thủ tướng Anh 
– Thủ tướng các nước Ấn Độ, Singapore, và Jordan.
– 9 quân vương, Thái tử Charles, nhiều nhân vật hoàng gia
– Có ba người ký tên trong bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ.
…..

nguyen thai duy

Một thoáng đi qua còn mãi trong tôi!

Không biết khi nào mới có dịp quay lại lần thứ 2 để bước chân trên con phố thanh bình, nơi xuất thân của các nhân vật ảnh hưởng thế giới này. Cambridge nơi xa lắm trong mơ khi còn nhỏ mình chỉ đọc, nghe kể qua sách báo, internet…

Giờ đã tận mắt thấy, tay chạm, cảm nghiệm không khí, cuộc sống, suy nghĩ, những tần số và năng lượng của những nhận vật và nơi chốn ý nghĩa này đã ở trong từng tế bào, cảm xúc nó sẽ luôn theo mãi mình với những năm tháng về sau.

Điều quan trọng là đã làm được, đã quyết tâm, khi tính đi Cambrigde nhìn lên bản đồ thấy nó khá xa, tuy nhiên nếu ta không hành động, không làm gì thì nó mãi mãi xa tận chân trời, nó chỉ là trong mơ, trong ước muốn.

Giờ là lúc ta đã có nó trong tay là hành trình là chinh phục những mục tiêu phía trước nữa. Ta biết rằng nơi kỳ diệu này đã lưu dấu chân ta, những tấm ảnh kỷ niệm, những thước phim làm dấu chỉ và nó theo ta đến hết cuộc đời.

Rất vui trong hành trình chinh phục ấy có bà xã đi cùng, cô nàng đã liên tục ghi lại dấu ấn kỷ niêm thật ý nghĩa biết bao. Đôi dòng chia sẻ về trải nghiệm cuộc sống. Chúc bạn ngày cuối tuần ý nghĩa. Nhớ cho mình ít comment nhé.

Nguyễn Thái Duy

Loading Facebook Comments ...