MÌNH XIN LỖI EM!

Sáng nay thức dậy, trời Sài Gòn se se lạnh, báo hiệu mùa đông đang đến gần, cảm xúc ngày 20/11 lòng khó tả tự nhiên chạy về, kỷ niệm những mái trường mình đã đi qua, những người bạn gắng bó bao năm trên ghế nhà trường ấy giờ nơi đâu.

Và hình ảnh thầy cô bao tháng năm xa xưa thuở học trò, mái trường, hàng ghế, tấm bảng, viên phấn trắng… hiện lên trong tâm trí mình, chỉ biết lặng lòng ghi dấu trong tim và mượn lời bài thơ gửi về:

“Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng
Dòng mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim”.

Và hành trình cuộc sống không biết sao đưa mình đến với nghề đứng lớp. Nhanh thật, mới đã đã 8 năm rồi, rất nhiều kỷ niệm vui, buồn, có những tình huống cười ra nước mắt. Tuy nhiên trong rất nhiều những phút giây ấy có một chuyện làm mình mãi ray rứt trong lòng.

Chuyện xảy ra cách đây đã lâu, hôm đó trong lớp luyện kỹ năng nói chuyện trước đám đông, mình chia ra từng cặp để các em luyện rồi chia ra từng nhóm thực tập, thực hành. Em ấy thuộc nhóm A.

nguyễn thái duy

Tuy nhiên nhóm B thực hành nhanh hơn trong khi nhóm A còn đông quá nên mình đã hướng em sang nhóm B, do bất ngờ em không kịp phản ứng, khi đứng trước nhóm em đứng như trời trồng.

Có lẽ lúng túng chưa định hình nên không thực hành được. Mình lại nói thêm ” em linh động thích nghi trong mỗi tình huống, đừng nghĩ mình là nhóm nào cả, cứ đứng trước đám đông là thực diễn thôi “

Em vẫn đứng lặng, mình hỏi em có làm được không? Nếu không thì tạm thời xuống để định hành lại chút xíu nữa lên sau. Và em đi xuống, bắt đầu từ đó mình quan sát thấy em buồn và không tập trung cho lớp nữa.

Khi đến giờ cả lớp nghỉ trưa, em đã đi về và mãi mãi từ đó đến nay không thấy em đến lớp nữa. Hơn ai hết mình biết có lẽ lời nói, hành động của mình khi đó đã làm em tổn thương.

Mình mãi ray rứt mỗi ngày khi lớp này diễn ra và luôn nhớ về câu chuyện ấy. Một người chia sẻ như mình không gọi là thành công được khi không có sự chia sẻ, đồng cảm từ các em.

Chính các em chứ không ai khác đã cho mình cảm hứng, nhiệt huyết, năng lượng làm việc mỗi ngày. ” Mặt trời mọc, rồi mặt trời tắt. Trăn tròn rồi trăng lại ra đ” Nhưng đã làm nghề chia sẻ thì mãi mãi luôn có những người học trò ủng hộ.

Chính em đã cho mình bài học thất bại khi đứng lớp chia sẻ, để hôm nay khi nhớ lại mình thầm cảm ơn em. Bởi sự ra đi mãi mãi không quay lại lớp đã làm mình trưởng thành hơn

Đôi khi vì sự hấp tấp tức thời, những lời nói nóng vội hay vô thưởng vô phạt kia rất dễ mắc lỗi, dễ đẩy các bạn vào đường cùng.

Giờ em ra sao, đang làm gì, ước mơ kinh doanh đã đưa em đến gặp mình, không biết giờ em có tiếp tục không? Mong em luôn thực hiện ước mơ của mình. Có dịp gặp lại mình sẽ xin lỗi và bù đắp cho em. Nếu em có đọc được những dòng này cho mình gửi lời xin lỗi chân thành đến em.

Chúc 20/11 mãi mãi là kỷ niệm tuyệt vời cho những ai đọc bài chia sẻ này.

Nguyễn Thái Duy.

Loading Facebook Comments ...