Home / Uncategorized / TẠI SAO MAY MẮN LUÔN MỈM CƯỜI VỚI TÔI?

TẠI SAO MAY MẮN LUÔN MỈM CƯỜI VỚI TÔI?

may-man-mim-cuoi-voi-toi

Hi Bạn,

Rất nhiều người bạn, khách hàng, những người thân và nhiều người quen biết mình trong vài năm gần đây khi gặp mình nói chuyện, trao đổi và rồi thường hay nói rằng bạn thật là may mắn. Mình cũng cảm nhận được rằng suốt hành trình mình sinh ra rồi lớn lên đến ngày hôm nay và một chuỗi hành trình may mắn luôn mỉn cười với mình.

Vậy bạn có may mắn không? Thì khá nhiều bạn luôn nói rằng tôi không hề gặp được may mắn, suốt cuộc đời tôi là những ngày gian nan khổ cực không biết nếm mùi thành công là gì, toàn những chuyện xui xẻo đến với mình không ah, chắc là do mình sinh nhằm giờ xấu hay sao ấy…đại loại là như vậy.

Vậy tại sao may mắn lại đến với tôi? Giờ mình xin chia sẻ chuỗi hành trình may mắn của mình, trước khi nói về may mắn mình xin gởi lời chân thành cảm ơn đến người đã sinh thành ra mình, cảm ơn làng xóm nơi mình lớn lên, cảm ơn những buổi lễ tại giảng đường nhà thờ Nghĩa Phú, cảm ơn thầy cô tại các lớp học, cảm ơn những người bạn và khách hàng tôi đã gặp. Cảm ơn những người đã rất ghét tôi, có những người muốn làm hại tôi. Cảm ơn vũ trụ đã cho tôi có mặt trên đời này.

Tôi được sinh ra trong gia đình mà mẹ tôi làm nông không đủ ăn phải làm thêm bún mì ( làm từ bột mì của cây mì mà chúng ta thường gọi là sắn hay bột sắn ) để bán, thuở ấu thơ tôi đã biết như thế nào là bún mì, lớn lên chút tôi còn biết làm bún mì như thế nào nữa. Giờ đấy rất thèm được ăn bún mì nhưng không còn nữa đã lâu rồi hơn 30 năm rồi còn gì tôi không còn được ăn bún mì. Và tôi luôn nghĩ mình may mắn được như vậy.

Tôi sinh ra trong một gia đình mà tôi là anh cả sau đó 3 năm tôi đã cóngười em kế, mới 03 tuổi đã biết giữ em phụ ba mẹ, khi năm tuổi tôi đã có người em thứ 2 và khi 6 tuổi tôi đã có người em thứ 3. Tuy còn chút xíu tôi đã phải chăm sóc cho em, nhường những phần ngon cho em. Tôi nhớ mãi mình bồng em mà bên hong tôi chai luôn nổi lên những hột nho nhỏ và bị thâm luôn giờ nhìn lại vẫn còn. Chính những điều trên ngay lúc nhỏ đã luyện cho tôi tình thần và ý chí tự lập rất cao.

Lớn lên đi học mẫu giáo, lớp 1, 2…5 tôi vừa học vừa giữ em, mình nhớ lúc đó đi học mà mình quá thiếu thốn,  cả đôi dép mang đi học còn không có,bút viết, vờ tập vô vàng thiếu thốn chính vì thế mà mình suy nghĩ làm soa bằng bạn bằng bè, xin cha mẹ không được vì đâu có tiền nhiều. Ngay từ nhỏ mình đã biết cách làm ra tiền từ việc nuôi cá cảnh bán cho bạn bè mình, tiền có được mình mua vở, tập, dép để đi học. Chính như vậy giúp mình biết cách làm ra tiền quả thật là may mắn.

Lên cấp 2 nhà mình xa trường 06 km thế nhưng mình phải đi bộ hàng ngày để đi học, học lên lớp lớn chi phí cao hơn lúc này mình lại trong thêm mướp, bầu và trồng cả cây cảnh nữa bán kiếm được tiền nhiều hơn. Rất may lúc đó ở quê nhà mình đất rộng nên mình mới trồng trọt được như ở Sài Gòn này thì đất đâu mà trồng chứ.

Lên cấp 3 nhà mình cách xa trường là 22km mình đi xe đạp đi học mỗi ngày, giữa năm lớp 10 mình không có xe đạp và rất may mắn cách nhà mình 03 cây km có người bạn ngày nào cũng ghé hai người cùng nhau đèo nhau đi học và đi về. Chính những điều này càng làm cho mình quyết tâm cùng rèn luyện mình lớn hơn, cả ý chí, tinh thần và thể xác.

Vào Sài Gòn học mà không có tiền cũng như gia đình không có khả năng cho ăn học tại thành phố mà mỗi sáng thức dậy không có tiền bạn không sống được. Chính những năm tháng ở quê đã cho mình những bài học, bài tập thực hành quý giá cho hành trình sống tại đất Sài Gòn này. Vào đây mình không hề cảm giác khó khăn mà thấy quá nhiều cơ hội để làm ra tiền. Chỉ cần làm siêng bạn sẽ có tiền, bán xôi, bán hủ tiểu cũng lắm tiền mà.

Những năm 95 của thế kỷ trước công việc đầu đời tại Sài Gòn này là mình đi làm phụ hồ, tiền làm phụ hồ khá tốt tuy nhiên rất mệt về nhà không còn sức lực để đi học nữa nên làm khoản nửa tháng mình chuyển sàng giao báo, công việc khá nhàn hạ tuy nhiên tính kỷ luật rất cao, ngày nào bạn cũng phải thức dậy 4g sáng bất kỳ bạn làm gì hay này lễ bạn phải thức dậy giao báo.

Sau đó mình chuyển sang làm tiếp thị đi từng nhà tiếp thi dầu gội đầu, sữa rữa mặt… công việc này quá thú vị  những lúc không học nhiều mình cón đi tiếp thị ở các tỉnh tây nguyên. Thời 97 -98 tây nguyên trúng cafe nên mình lên đó tiếp thị hàng hóa bán rất đắc. Chính những bài học trong làm thêm giúp mình lớn lên rất nhanh.

Ra trường năm 99 công việc đầu tiên là làm Xuất Nhập Khẩu cho một công ty chế biến đồ gỗ của nước ngoài rất nhiều áp lực, nhất là ngoại ngữ cùng kinh nghiệm, thế nhưng chính những điều này làm mình