TÂM SỰ NGƯỜI THẦY

Thu đã về, hương hoa sữa dịu dàng xâm chiếm không gian sâu lắng của thành phố, quyện vào khúc hát “Mong ước kỉ niệm xưa”, bỗng giật mình chợt nhớ, một ngày hiến chương nữa lại sắp tới.

Kí ức về một người thầy lại ùa về trong tôi. Khi tôi 15 tuổi, cái tuổi của một thời áo trắng đầy mộng mơ, hoài bão, tôi đã buồn xiết bao khi thầy tôi quyết định rời bỏ cuộc sống phồn hoa nơi phố phường và hy sinh những tình cảm riêng để đem cái chữ đến những miền xa xôi, khó khăn nhất của tổ quốc. Ngày thầy lên đường cũng chính là ngày 20-11, tôi chạy theo thầy, trên tay cầm cành hoa sữa tặng thầy mà không sao kìm được những giọt nước mắt. Tôi cứ đứng mãi nhìn theo bóng thầy dần khuất xa và tự nhủ rằng sẽ cố gắng học thật tốt để trở thành một cô giáo giống như mong ước của thầy…

Tâm sự người thầy

10 năm trôi qua, giờ đây tôi đã thực hiện được lời hứa với thầy. Có đứng trên bục giảng tôi mới thấy được thế nào là niềm hạnh phúc khi học trò được điểm tốt, thế nào là đau lòng khi nghe học sinh của mình nói hỗn, thế nào là hãnh diện khi được trò khoanh tay chào lễ phép, thế nào là buồn tủi khi thấy học sinh ngỗ nghịch, không chịu nghe lời. Và tôi cũng luôn tâm niệm rằng, nghề giáo giống như người  lái đò lặng lẽ, âm thầm hy sinh chở những chuyến đò qua sông giống như mấy vần thơ tôi đã từng nghe:

“Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều…”

Trò dù có xa trường và xa thầy, nhưng thầy vẫn luôn dõi theo từng bước trò đi. Thầy lo những học sinh bé nhỏ của mình khi bước vào trường đời sẽ khó khăn và bỡ ngỡ. Và thầy mong những bài giảng của thầy sẽ là hành trang để trò tự tin bước vào cuộc sống.

Hôm nay, trong không khí ngày hội của những người làm thầy trong cả nước, người người lại ra đường, mang theo những bó hoa tươi thắm nhất và những tình cảm tôn kính dâng lên thầy cô cũ – những người đã luôn dõi theo từng bước, góp mặt làm nên thành công cho biết bao thế hệ học trò. Ngày hiến chương năm nay, tôi sẽ vẫn thật hạnh phúc khi được nhận những đóa hoa của học trò cũ, và lại đến thăm những thầy cô xưa, để hàn huyên, để tâm sự, để buồn, để vui cùng nghề giáo./.

Loading Facebook Comments ...