BÁN HÀNG BẰNG CẢ TRÁI TIM – Bài 38a

nguyen-thai-duy-52

Chuyện giờ mới kể, mình là khách hàng của cô bán món bò nấu mẻ hơn 25 năm nay, từ thời còn là sinh viên, khi ấy mới vào Sài Gòn, tình cờ một hôm có người bạn rủ đi ăn tối, thế là bạn dẫn đến quán của cô. Cô làm món này ngon một cách kỳ lạ. Rồi từ ấy mình trở thành khách hàng trung thành đến vậy.

Đường vào quán là một con hẻm nhỏ, chỉ đi được một xe máy 01 chiều, nếu có chiều kia đi ra thì bên này phải nhường, quán ở sâu trong hẻm nhỏ xíu vậy, đi cuối hẻm có một khoảnh đất to to, cô làm quán trên ấy.

Thậm chí đầu hẻm cô còn không thèm để bảng hiệu để nhận biết, sau đó mình đi cả chục lần mà vẫn lộn hẻm, về sau để dễ nhớ bằng cách mình nhớ cái quán cơm chay to đùng đối diện là con hẻm vào quán bò nấu mẻ của cô.

Tên quán đầu hẻm không thèm để, hẻm thì tí ti, không quảng cáo, không tìm trên mạng ra, thậm chí về mãi cách đây 3 năm trước thấy có tạo được trang Fapage lâu lâu post hình, tuy nhiên quán lúc nào cũng đông.

nguyen-thai-duy-52

Có những hôm mình đến không còn bàn trống nên phải ngồi chờ, mình đã dẫn bao nhiêu bạn bè và người thân đến quán, ai thưởng thức cũng khen ngon, mình lâu lâu không ăn lại cũng thấy thèm nên ghé ăn.

Bao nhiêu năm ở Sài Gòn này, bao nhiêu là thay đổi mình đã chứng kiến, có những quán ăn hồi kia bé xíu giờ đã thành quán to đùng, người chủ trở nên giàu có như bánh canh ghẹ Cầu Bông, khi xưa mỗi chiều 4h cô chủ ra ngồi bán ngay kế chân cầu với một tủ kiếng trong đó có chục con ghẹ.

Giờ đã trở thành quán to bự, lên lầu, đông quá phải mở thêm cơ sở bên bờ kè đường Trường Sa mà khách vẫn cứ đông, chủ quán khi xưa là một gánh nhỏ giờ đã thành đại gia, riêng thương hiệu bánh canh ghẹ Cầu Bông đã có một chỗ đứng vững trong lòng khách hàng.

Mình đã chứng kiến hàng loạt câu chuyện như vậy, một sự đổi đời theo năm tháng. Chính bản thân mình cũng vậy, từ một đứa sinh viên nghèo vào đất Sài Gòn không có nỗi chiếc xe đạp, mỗi ngày phải đi bộ đi làm và đi học.

Rồi theo năm tháng ra trường, đi làm, rồi ra làm kinh doanh, rồi mua được nhà cửa ở đây, rồi một ngày mình trở thành công dân thành phố Sài Gòn, qua hai mươi mấy năm nó thay đổi nhiều quá, khi nhìn lại tưởng mới như hôm qua.

Quay lại cô bán bò nấu mẻ từng ấy năm cô vẫn không thay đổi, vẫn cái quán ấy, đúng một quán ngay vị trí ấy, lúc nào cũng đông khách, cứ lâu lâu cảm thấy mình chưa ăn món này thì ghé ăn, vừa cảm giác thích thú, cảm giác đỡ cơn thèm, mọi thứ nó cứ trôi đi như vậy.

Cho đến gần đây, mình hẹn 02 bạn đến quán ấy để cùng thưởng thức món này mà 02 bạn ấy rất háo hức vì đã được mình quảng cáo trước đó. Tuy nhiên khi tụi mình đến thì không còn thấy quán nữa, mình in trí chắc cô dọn đi đâu, hỏi những người xung quanh họ nói cô dẹp quán nghỉ bán rồi.

Mình không tin, trong bụng thầm nghĩ, quán đông khách như vậy mà sao lại nghỉ, chắc là mở chỗ nào to hơn đây, tuy nhiên làm sao liên lạc với cô, xin số những người xung quanh họ không có. Mình trực nhớ cô có trang Fanpage do một lần viết bài về quán check in sẽ về nhắn lên trang hỏi xem.

Về nhà lục một hồi mới ra trang, không thấy đăng gì mới, chỉ có một tin đăng cuối cùng là thông báo quán đã nghỉ bán, may sao mình lục đọc các tin cũ hơn thì thấy được số điện thoại ghi trên đó, liền add zalo rồi nhắn tin hỏi.

Thật tuyệt là đầu kia hồi âm chính là cô chủ quán, sau khi hỏi thăm sức khoẻ mình hỏi cô đã dời quán đi đâu vậy cho con biết để ghé quán. Cô nói là cô nghỉ bán luôn rồi. Ui, nghe chính miệng cô nói trong lòng cảm giác buồn man mác.

Mình nói, quán đông khách, cô bán ngon mà sao nghỉ tiếc quá vậy, con cô đâu sao không nói họ làm. Cô già rồi con à, nghỉ cô buồn lắm, bán nữa thì cô làm không nỗi nữa. Con và cháu cô không đứa nào nó chịu làm vì mấy chục năm nay nó thấy cô khổ quá.

Ui chà, vậy là cô đóng cửa, bỏ nghề luôn, cô có truyền lại cho ai chưa? Cô có học trò mở quán ở đâu thì chỉ cho con? Cô đâu có ai truyền, học trò cũng không, lúc xưa có mấy đứa phụ quán mà tụi nó không có khả năng mở quán. Nghe đến đây mình cảm giác sao mà tiếc nuối quá.

Cô nói: lâu lâu cô rất vui khi nhận được tin nhắn khách hàng hỏi thăm như con, cảm giác cũng đỡ buồn hơn, cuối cùng thì cô bật mí, lâu lâu con muốn ăn thì nhắn tin cho cô trước một ngày, cô làm rồi giao cho shipper gửi đến con. Wow, quá tuyệt luôn.

Thế là mình đặt hàng cho cô ngay, và rồi 02 năm nay liên tục như vậy, khi cảm giác thèm thèm là mình nhắn tin thì hôm sau là giao đến tận nhà luôn. Hôm nay cũng vậy, vừa nhận hàng xong trên đường đi vào nhà thì mình cảm giác buồn. Bởi sẽ có một ngày mình muốn ship nữa cũng không có, mình nhắn tin nữa đầu bên kia im lặng mãi.

Là một người làm kinh doanh bạn có bài học gì qua câu chuyện trên? Giả sử bạn là cô chủ quán này thì sao? Khi ra đi bạn mang theo tất cả theo bạn hay sao?

Cô đã tạo ra sản phẩm tuyệt vời, cô đã có thương hiệu trong suy nghĩ khách hàng, cô đã có được tình yêu của khách hàng. Nếu khách chỉ thích thôi, bạn có thể mất, tuy nhiên khi khách yêu mến thì có nghĩa bạn đã ở trong trái tim khách hàng. Khách sẽ trung thành với bạn, họ kể cho người khác nghe về bạn. Họ luôn ủng họ bạn bằng cả tấm lòng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *