ĐI LÀM THUÊ ĐỂ KHỞI NGHIỆP – Bài 37a

nguyen-thai-duy-51

Đa phần hiện nay mọi người đang đi làm công cho một doanh nghiệp nào đó. Câu chuyện là bạn muốn ra khởi nghiệp, chọn con đường trở thành doanh nhân khởi nghiệp thì làm sao? Ta làm gì khi còn ngồi cái ghế làm thuê để khi ra khởi nghiệp cho nó ngọt đây?

Đừng để sau khi bứt ra khởi nghiệp một thời gian rồi thì nhận ra nó có cái gì đấy không ổn, sau một năm thì nhìn thấy rất tội nghiệp, sau năm nữa thì thấy sắp sạt nghiệp, thêm chút thời gian nữa trở thành bại nghiệp. Tại sao vậy?

Số đông khi còn làm thuê có cách nghĩ kiểu, làm hết giờ về, trả lương bây nhiêu thì tôi làm bấy nhiêu, làm xong việc thì ngồi chơi, bắt làm thêm nữa thì khó chịu, mình làm thêm nữa chỉ làm giàu cho ổng thôi… với cách nghĩ và cách làm như vậy bạn đang bỏ mất cơ hội lớn trong đời để học hỏi để giỏi hơn, nhanh chóng tiến thân trong sự nghiệp.

nguyen-thai-duy-51

Khi xưa, vừa tốt nghiệp đại học mình được nhận vào làm nhân viên xuất nhập khẩu của công ty nước ngoài chuyên chế biến đồ gỗ, mình nhanh chóng 3 tháng sau sếp cho phụ trách bộ phận xuất nhập khẩu, đến tháng thứ 6 sếp nói “ A Duy, mày phụ trách luôn bên hàng gia công nha, tạo thấy mày làm được việc này đó”

Lúc đó mấy đứa bạn ở thuê chung phòng trọ hỏi mình: Ê, Duy, mày làm sao mà hay vậy, lên chức quá nhanh, tụi tao vẫn chưa lên cái gì, vẫn còn nhân viên quèn “. Mình cười và trả lời xã giao: Chắc ông sếp người nước ngoài ổng thích tao đó. Tuy nhiên thật ra có 03 lý do sau:

Một là: Mình luôn làm việc hết mình, luôn xem việc công ty là việc của mình nên đeo đuổi và hỏi ông sếp, có những lúc ổng bận, ổng quên hoặc ổng chưa quyết định dứt khoát thì mình hay hỏi, truy ổng cho đến cùng. Ông sếp biết mình có tính cách này.

Hai là: Mình chẳng nề hà thời gian, không có khái niệm làm việc một ngày 8 tiếng, việc chưa xong, nhất là việc gấp thì mình làm cho xong, những khi làm hàng xuất về cảng lúc nữa đêm, hay đón khách hàng nước ngoài qua công ty giữa đêm khuya mình làm vô tư.

Ba là: Khi nhận việc thì mình luôn suy nghĩ cách làm rồi trao đổi thảo luận với sếp xem cách làm này có ok chưa? Kinh nghiệm của ông thì sao? Mục tiêu cuối cùng thống nhất cách làm để có hiệu quả và hài lòng giữa mình và sếp.

Tuy nhiên, mình khá hiểu mấy đứa bạn ở chung của mình. Tụi nó làm việc với suy nghĩ công ty giao gì thì làm đó, bảo sao thì nghe vậy, thậm chí hỏi cho rõ cách làm cũng không dám hỏi vì sợ sếp la, làm thì sếp chỉ sao, bảo sao làm vậy. Làm hết giờ thì về, việc còn dang dở thì để mai làm.

Công việc, sự nghiệp thì không chịu tập trung, ngồi chụm lại thì chỉ giỏi tám, nói xấu sếp, nói xấu đồng nghiệp, chuyện công việc, sự nghiệp thì không chú tâm, chuyện thiên hạ, giật tít, drama thì không thiếu chi tiết nào, tham gia nhiệt tình ngay.

Chỉ chịu khó nhìn lại một chút thôi thì ta nhận ra ngay. Công ty họ tuyển ta vào cho ta có công ăn việc làm, ta làm được thì tốt quá, ta làm sai xót họ chịu tất, cuối tháng vẫn trả lương. Thời gian đầu đa phần ta có làm gì ra hồn cho công ty đâu, toàn làm những việc cơ bản, sai xót thì nhiều.

Đã vậy ta còn không biết cảm ơn công ty hết lời, họ đã trả học phí cho ta. Bạn có nhận ra trường học nào tuyệt vời như vậy không? Vừa chỉ ta làm, vừa trả học phí, ta làm không được, gây thiệt hại thì họ chịu, ta được một chút là họ thưởng, họ nâng lên làm vị trí cao hơn.

Tôi ở với những người như vậy chung phòng trọ mà, nói xấu, phàn nàn công ty thì rất giỏi, hỏi những gì đóng góp cho công ty thì không có. Nhưng, một điều thú vị là họ sợ mất việc, sợ công ty đuổi, thậm chí có bị chửi, bị chỉ trích nặng cũng không dám nghỉ, vẫn cuối mặt làm, miễn sao trả lương là ok.

Sau này ra làm kinh doanh riêng, mình không bao giờ tuyển những con người như vậy. Bởi, thái độ với công việc và cuộc sống nó làm cho ta có cách hành động tích cực hay tiêu cực. Có bạn hỏi mình: Vậy nhân viên của anh nó làm một thời gian rồi ra làm chủ thì sao?

Ôi, câu hỏi tuyệt đây! Tất cả nhân viên của mình khi vào làm đều nói rõ chỗ này: Đây là môi trường cho tụi em phát triển sự nghiệp, khả năng đến đâu thì làm hết mình đến đó, khi tụi em giỏi thì nơi nào cũng cần tụi em cả.

Cảm giác vững vàng rồi thì bạn nào có khả năng ra làm kinh doanh trao đổi với anh cần hỗ trợ gì thì anh hỗ trợ, bạn nào muốn phát triển công việc riêng ngay trong công ty thì anh mở ra cho tụi em điều hành, còn muốn đi nơi khác làm thì bắt buộc phải lên chức cao hơn. Nên nhân viên mình rất quán triệt tư tưởng này.

Trong cuộc đời mình chỉ có đi làm thuê 11 tháng thôi tuy nhiên đó chính là quãng thời gian mình học nhiều rất nhiều từ ông chủ người nước ngoài giống như học được bằng MBA ( thạc sỹ quản trị kinh doanh ) từ trường đời.

Mà học MBA này nó là bài tập và việc làm thực tế, đi học mà được trả lương, được giải quyết tình huống với ông chủ hơn 30 năm thương trường quốc tế dìu dắt, nó không giống như đi học trên ghế nhà trường, vừa đóng học phí vừa ngáp vì buồn ngủ.

Khi ta đi làm thuê với tâm thế của một người làm chủ ta sẽ học ngấu nghiến, làm hết mình, nghĩ cách làm tốt hơn và bỏ qua những chuyện linh tinh, vặt vãnh nó làm cho tâm trí che mờ mà quên đi lòng biết ơn đến nơi công ty đã nhận ta vào làm.

Mình chứng kiến 03 đứa bạn ra khởi nghiệp thằng Thắng và thằng Huân sau khi ra làm một thời gian trở thành đứa tội nghiệp, bởi sạt nghiệm và đi xin làm công lại. Còn thằng Bình thì giờ vẫn ngon, càng làm càng phát triển.

Mấy đứa kia nói Bình làm hay ghê, nó hên thật, thằng này có máu làm chủ. Tuy nhiên hơn ai hết mình nhận ra Bình từ thời còn là sinh viên, nó đã có khả năng độc lập rất tốt, trong thời gian làm thuê nó nhảy đến 03 công ty, chủ yếu là học cách các nơi ấy họ đã làm gì để thành công. Chính những bài học đó giúp ích cho Bình sau này.

Còn Thắng với Huân thì không thật sự chịu khó, quan tâm đến chuyên linh tinh nhiều, thời gian làm thuê thì không chịu học hỏi, thấy bạn bè khởi nghiệp cũng đua đòi làm theo và hậu quả là vậy.

Riêng mình, tôi mãi nhớ ơn người sếp đầu đời trong hành trình kinh doanh, ông đã chỉ bảo, la mắng, trách móc, động viên, cái tính chịu khó và kiên trì của ổng nó đã ảnh hưởng lên bộ Gen làm kinh doanh của mình đến giờ.

Đã hơn 25 năm kể từ khi công ty của ổng đầu từ vào Việt Nam, giờ thì ông đã già, đã bàn giao công ty lại cho thế hệ con. Ông đã về nước, mỗi khi có dịp đi ngang công ty tôi đều cảm xúc, nghiên đầu cảm ơn. Thật ra cả đời này, hành trình làm chủ này tôi luôn nợ ông sếp một lời cảm ơn!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *