KHỔ THÌ MỚI CHỊU LĂN RA LÀM – Bài 31a

nguyen-thai-duy-45

Mình có thằng bạn học chung, gia đình nó khá giả hơn gia đình mình nhiều nhiều nên những năm tháng học đại học tại Sài Gòn thì mình học thì ít mà đi làm thêm thì nhiều. Thằng bạn có ba mẹ lo nên chỉ lo ăn học thôi.

Chính vì vậy mà độ chịu khó và độ chịu lì của nó chưa bằng mình. Ra trường 02 đứa đều xin làm cho công ty nước ngoài, tuy nhiên mình làm vài tháng thì nghỉ ra khởi nghiệp còn thằng bạn thì vẫn cứ làm kéo hoài cho đến mãi sau này.

Sau đó nó cưới vợ, hai vợ chồng sống trong căn phòng trọ be bé ở Thủ Đức, nó thấy mình làm ăn khám khá có nhà cửa, đất đai nên lâu lâu cũng hỏi thăm dò để ra làm kinh doanh riêng, nhưng rồi đâu lại vào đấy.

Sau đó nó có con, lúc này mình mới nói nó rằng “ mày đã lên chức bố rồi, sau này mình nói sao khi con hỏi bố ơi bố đã từng ra làm chủ chưa? Chẳng lẽ mày trả lời là bố e ngại thất bại nên không dám ra”. Rồi đi làm lương bổng thế này khi nào mới mua được nhà.

Trong nó trầm ngâm lắm, sau đó mình đưa cho bạn quyển sách “ Dạy Con Làm Giàu “ tập 1 cho nó đọc. Đọc xong nó nhận ra nhiều điều và quyết tâm hỏi mình giúp nó ra làm kinh doanh cái gì đi. Khổ nỗi nó không thể biết nó làm cái gì mình mới kinh chứ!

1. Đi gặp sư phụ bất động sản

Nó cứ trông chờ vào mình chỉ cho nó cái gì đó làm, nghĩ đi nghĩ lại nó chỉ có bằng kỹ sự điện tử học ra đi làm cho nhà máy nên cũng không thể kinh doanh cái gì từ kinh nghiệm ấy. Hôm đó mình hỏi: Vậy mày có thể làm mô giới bất động sản không? Nó nói: Được nhưng có ai chỉ, dẫn dắt không?

Thế là mình dẫn thằng bạn đi gặp ông anh kỳ cựu trong lĩnh vực này, ông anh rất lãng tử, đất đai nhiều vô kể, ảnh có góc nhìn rất hay về bất động sản, ảnh cứ mua rồi bán, lâu lâu miếng nào ngon thì để lại xây khách sạn cho thuê. Ảnh làm cá nhân vậy.

nguyen-thai-duy-45

Thời đầu mình cũng hay đi với ảnh mà nhờ vậy mình cũng có góc nhìn và cách chơi đất đai theo cách như vậy. Thế là thằng bạn gặp ông anh ai ngờ cái duyên kết nối hợp gu, thích nhau, quý nhau, tin tưởng nhau, nên được ông anh chỉ vẽ đường đi.

Nó vào nghề mô giới đi tìm khách bán những căn cho ông anh đã mua, đã xây, có tiền huê hồng nhanh chóng thời gian sau có tiền, thời điểm đó năm 2014, 2015 đất đai dễ giao dịch, giá so với giờ thì Q2 va Q9 còn khá mềm. Rồi nó mua được nhà nho nhỏ ở Q9, đổi lại xe máy mới.

Tâm đầu ý hợp nó với ông anh hùn mở công ty mô giới bất động sản, mà chủ yếu nó làm. Ông anh rất lãng tử vì tiền ổng nhiều rồi, ổng làm thì ít mà đi ngao du khắp mọi miền thì nhiều. Việc công ty làm chung là thằng bạn lo.

Khi đó thị trường nóng nên tuyển nhân viên vào làm đông đúc, nó cũng không rành về quản lý điều hành lắm, nhưng lúc đó làm ăn dễ nên tiền vô như nước, thế là nó có tính tự kêu, tự mãn, tự cho mình ngon rồi, chia sẻ nó không thèm nghe nữa, thậm chí tránh mình.

Rồi tiền bạc thì tiêu xài phung phí, bỏ tiền ăn nhậu, mua sắm trang thiết bị công ty không thật sự cần thiết. Nhân viên vào làm một thời gian biết anh sếp này làm ăn không chặt chẽ, không theo dõi kỹ, rất hời hợt. Nên nó nhận cọc của khách rồi lấy tiền nghỉ luôn.

Đến mấy đứa làm như vậy, bị khách làm đơn đưa lên công an phường gần đó. Bị công an mời lên thằng con hoảng hồn về nhà phải tự lấy tiền túi mà đền cho khách. Ông anh nghe sự vụ bực mình quá, rút vốn không làm ăn chung với nó nữa. Tính ra là lỗi của nó ông anh chỉ là nhà đầu tư thôi.

2. Ra nhà trọ ở và khởi nghiệp lại

Để giải quyết rốt ráo việc đó, nó buộc phải bán nhà ở Q9 để giải quyết. Nhìn cảnh vợ con dọn đồ ta phòng trọ ở mà nó đau lòng. Đành phải chấp nhận để làm lại thôi. Một thời gian dài nó không thèm liên lạc với mình. Bởi khi gặp là mình cứ khuyên nhủ nên nó không thích.

Giờ te tua, ai cũng bỏ nó, ông anh cũng không thèm chơi với nó nữa thì nó lại liên lạc với mình. Bạn thấy thú vị không? Lúc có tiền nó quên mình, còn khi hết tiền thì nó nhớ mình, đời đúng là tréo ngoe một me. Nó nói giờ làm gì nữa đây? Mình nói: mày chỉ có kinh nghiệm đất đai thì làm lòng vòng trong cái này chứ đòi làm gì?

Sau một đêm suy nghĩ nó nhắn tin cho mình rằng, tao thuê căn nhà lớn rồi ngăn thành nhiều phòng nhỏ cho thuê lại được không? Mình hỏi còn tiền không?

Nó nói: Chỉ còn 33 triệu cuối cùng. Mình hỏi: mày tập trung khách hàng nào? Chọn sinh viên cho dễ. Mình nói: Vậy thì cứ nên gần trường đại học thuê là ok.

Mất 01 tuần nó thuê được một căn 04 tầng ở khu D2, Bình Thạnh, chỗ này tập hợp đến 03 trường đại học, sinh viên ở đó chỉ có đi bộ đi học thôi. Do hết tiền rồi nên tự nó mày mò làm tự mua sơn, vôi về tự quét, cả nữa tháng xong tươm tất, một tháng sau lắp kín 09 phòng

Nó tâm sự với mình giờ hết tiền làm căn thứ 2 chỉ có một căn thì ít quá. Mình nói dễ mà: giờ mày làm ra những gói đóng tiền nhà. Đóng theo tháng, đóng theo 3 tháng, đóng 6 tháng, đóng cả năm. Cứ đóng nhiều là rẻ, mày lấy tiền này đi làm căn 2.

Nghe xong, nó nói sao mà hay quá vậy. Tao không thể nghĩ ra được. Định về quê mượn ông bà già tiếp. Mà nghĩ đau lòng quá, bằng tuổi này có ăn bám ông bà. Giờ cách này thì quá kỳ diệu rồi. Thế là nó về ra gói đóng tiền nhà đi gặp từng đứa sinh viên thuyết phục tụi nó thấy ok gọi điện về cho ba mẹ chuyển 3 tháng với 6 tháng.

Nhanh chóng sau đó nó có được căn 2. Cho đến nay làm theo cách ấy bạn đã có được 05 căn. Số lượng phòng cho thuê đã gần 50 phòng rồi. Hiện vợ chồng bạn vẫn còn ở trọ, đang chí thú làm ăn để mua lại ngôi nhà mới.

Giờ nó cứ nuối tiếc những ngày tháng tiền về như nước mà không biết cách tận dụng để làm ra nhiều hơn mà lo ăn chơi không à. Đúng là sai một li mất đi nhiều năm làm lại chưa chắc đã được. Bạn nhận ra bài học gì từ câu chuyện trên.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *