NHỤC QUÁ QUYẾT RA KHỞI NGHIỆP – Bài 28a

nguyen thai duy 42

Mình có thằng bạn quê ở Biên Hoà, Đồng Nai thời học đại học đại cương 2 đứa ngồi học gần nên thân nhau. Sau đó lên chuyên ngành thì nó đi ngành điện công nghiệp còn mình chọn công nghệ thông tin.

Tuy nhiên thời đó máy tính bàn mắc lắm mình không có tiền mua để học nên sau đó chuyển sang quản trị kinh doanh. Thằng bạn học ra trường làm ở khu công nghiệp Biên Hoà 2 được 03 năm rồi theo gia đình định cư bên Mỹ.

Những ngày đầu trên đất Mỹ bơ vơ qua chưa biết làm gì ở nhà chán quá đến tháng thứ 2 nó làm bộ hồ sơ đi xin việc, tiếng anh chưa rành nên chỉ xin những quán ăn và tiệm nails của người Việt, cả tuần trời đi mà không xin được nơi nào nên nó cũng nản.

nguyen thai duy 42

Nó hay chat với mình qua online, mình nói chịu khó đi thêm tuần nữa đi xem sao. Hôm đó thứ 3, nó đến xin ở một quán ăn của người Việt, sau khi nói chuyện chủ quán nói để hồ sơ lại khi cần anh gọi.

Bạn đi ra đến cửa thì nghe tiếng xé giấy “ soạt” quay lại nhìn thấy ông chủ quán xé đôi hồ sơ mình đưa cho, ổng ném vào sọt rác, thằng bạn sốc không thể tưởng tượng được, nó đi bộ một lèo về chỗ ở và nhất quyết không đi xin việc nữa.

1. Đau và nhục quá nên ra khởi nghiệp

Chat với mình nó chỉ khăng khăng làm cái gì thôi chứ không bao giờ đi xin làm thuê nữa, nó không thể chịu nỗi hình ảnh xé hồ sơ ấy. Lúc này mình cũng đã kinh doanh ở Việt Nam được 05 năm rồi. Nó cứ hỏi mình: Mày thấy tao nên kinh doanh gì?

Ui trời, mình ở Việt Nam đâu có biết bên đó thế nào? Mình chỉ nói là mày đi ra ngoài xem bên đó có nhu cầu gì gợi ý cho tao xem ok không? Làm nails thì vốn lớn mới qua làm gì có đủ tiền làm, mở quán ăn, quán nước cũng vậy.

Ui, nó đi lòng vòng chụp hình gửi cho mình quá chừng nào là tiệm nails, quán phở, món Việt Nam, tiệm tóc, mấy thứ này sao nó làm được. Bất chợt mình nhìn hình phát hiện ra một vài tiệm có trang website còn phần lớn chưa có.

Mình nói nó: mày hỏi các quán xem có cần website không? Mày làm cái này. Nó nói: Tao đâu biết viết website. Có 02 cách, một là mày nhận đơn hàng rồi đặt lại bên Việt Nam làm, hai là mày lên mạng tự học làm, cái này đâu có khó tao cũng làm được.

Hôm sau nó đi hỏi một vài nơi, bất ngờ ai cũng muốn có website cả mà không biết phải làm sao, đặt người Mỹ làm mắc lắm, một trang web chi phí 1.000 usd trở lại là họ sẽ làm ngay.

Ui cha nó về lên Google nghiên cứu trang web thường thường bên Việt Nam khoảng 200 đến 300 usd vậy là làm được. Thế là thằng con đặt tên công ty, mở trang web riêng, nó đặt hàng bên Việt Nam làm trang của nó để có kinh nghiệm.

Rồi viết bài cho web đâu đó chỉnh chu, song song đó mỗi tối nó lên Youtube tự học làm web, rồi tự soạn hợp đồng, mình nói nó nên làm cho 5 đến 10 khách hàng miễn phí để có kinh nghiệm, để có hình ảnh khách hàng và bằng chứng, miễn là họ ký hợp đồng giá tiền đầy đủ sau đó thì bạn tặng không, không lấy họ đồng nào.

Nó đồng ý cách vậy, lọ mọ mất hết 04 tháng sau nó mới chuẩn bị xong hết những thứ cơ bản ấy. Thú vị hơn sau khi tặng cho 07 web cho khách hàng thì về cơ bản nó cũng rành tự mình thiết kế web luôn.

Sau đó đơn hàng có đều đều một mình bạn làm không xuể nên mướn thêm các bạn bên Việt Nam làm nhất là khách hàng muốn bạn viết bài lên web, úp hình, quay video. Chẳng mấy chóc thằng bạn thành ông chủ thu nhập trung bình cũng 5000 usd tháng.

2. Thành công đó rồi lụi tàn đó

Thật ra thì thị trường website cho người Việt không quá lớn, làm một lúc thì nó hết dần, có điều là thằng bạn nó ngủ quên trên chiến thắng, không chịu nâng cấp lên để có dịch vụ khác cung cấp cho khách và mở sang thị trường người Mỹ.

Là dân kỹ thuật rặc nên có biết gì về marketing, bán hàng, quản lý dòng tiền, làm thương hiệu, thuê ngoài nhiều nên khi khách hàng yêu cầu làm thêm phần lớn không tính tiền thêm cho khách trong khi nhờ bên ngoài thì phải trả tiền. Nên lợi nhuận giảm, việc khó khăn ra.

Hôm đó bạn chat với mình, thị trường hết rồi cả tháng nay tao có được 02 hợp đồng làm web à, rồi làm thêm lặt vặt cho khách cũ nên đủ sống thôi. Giờ phải nghĩ cách để làm thêm gì nữa đây chứ kiểu này chết quá.

Mình nói: Này có thể lấy thương hiệu Mỹ nhận làm web cho khách tại Việt Nam. Nó nói: Giờ tao đâu biết làm sao để có khách đâu? Ui, trời nó không biết chút gì về marketing mà. Thôi, tao liệt kê mấy cái này mày chịu khó lên mạng học giúp tao cái.

Học để hiểu marketing là cái quái gì? Học hiểu bán hàng là gì? Học chạy Google ads, Facebok marketing, FB ads, học xây kênh Youtube, học SEO giúp tao đi cái. Học xong rồi nói chuyện nhé.

3. Cả khung trời mở ra khi nâng cấp bản thân

Ui chà, mất gần 01 năm nó mày mò học, cái gì chưa rõ thì chát hoặc Skype video call mình giải thích cuối cùng thì nó cũng vỡ ra quy trình kinh doanh cơ bản nó là gì.

Cái tuyệt vời là nó tạo ra được một chuỗi sản phẩm mà mỗi khách hàng phải trả thêm cho noe rất là nhiều nhiều tiền nữa. Khách đặt làm web xong nó giúp SEO web cho khách, rồi FB lúc đó bắt đầu thịnh làm luôn dịch vụ chăm sóc fanpage.

Khách muốn nhiều khách hơn thì noe nhận luôn chạy Ads FB và cả Ads Google luôn. Rồi xây luôn kênh Youtube, Google maps cho khách, về sau này nó còn giúp cho khách hàng quản lý data bằng phần mêm CRM luôn.

Tóm lại: Thằng bạn giờ nó giàu rồi, vừa rồi mua căn nhà to rộng nói là 900 ngàn đô, chụp hình mình xem đẹp lắm. Quan trọng hơn giờ tiếng anh lên nó đã có khách hàng ở Mỹ và các quốc gia khác.

Bài học là gì?

  1. Đời bị ai đó đá đít, thậm chí đạp cho một cái thật đau thì mới thay đổi. Nó mà không có cái nhục hôm đó thì giờ chắc còn làm thuê
  2. Phải làm mới biết, muốn biết phải hỏi và học, liên tục nâng cấp bản thân. Bản thân thiếu kiến thức thì không nhìn thấy gì cả
  3. Thay gì nghĩ là không biết, không làm được thì biết đặt câu hỏi “ làm cách nào để làm được nó ?”
  4. Thất bại là do không chịu tiến thân, do bị lụi tàn, bị bỏ lại phía sau
  5. Luôn cho mình là ngu, dốt để học thêm kiến thức mới, tự phụ giỏi rồi thời gian sau là xong phim.

Và còn nhiều bài học nữa….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *