Home / Uncategorized / [Phượt Bhutan] Tận hưởng và thưởng thức hành trình.

[Phượt Bhutan] Tận hưởng và thưởng thức hành trình.

Tận hưởng và thưởng thức hành trình.

02 ngày và 02 đêm ở tại Bhutan mình luôn tự hỏi làm sao để mọi con người nơi đây có cuộc sống bình an đến lạ, họ vui vẻ, mỉm cười, nói chuyện nhẹ nhàng, luôn tử tế giúp đỡ người lạ.

Nếu mang góc nhìn từ Sài Gòn nhộn nhịp qua đây có thể ta sẽ ít cảm nhận được. Ngày đầu tiên khi vừa chạm mãnh đất này mình đã như vậy: Sân bay thì bé xíu giống như một sân bay tỉnh lẻ ở ta.

Thủ đô Thimphu trông giống như một thị trấn chứ không được như thị xã ở ta. Xe cộ ở đây là đời cũ ở những năm 1990 hồi đó mình đi vào Sài Gòn, internet chỉ mới 3G, vào khách sạn dùng Wifi free tuy nhiên có dùng được đâu…

Nếu chỉ với cái nhìn như vậy, mang góc nhìn từ một đất nước nhộn nhịp với gần 100 triệu dân, một đô thì sầm uất hơn 10 triệu dân như Sài Gòn, đất chật người đông qua nơi đây thì có thể ta còn phàn nàn, thậm chí là tiêu cực nữa.

Câu hỏi tại sao đất nước này người dân bình an và họ hưởng trọn vẹn hạnh phúc đến lạ? Đã làm cho mình chạm đến một góc nhìn khác. Điều gì làm cho ta vui vẻ, bình an, hạnh phúc hơn trong hoàn cảnh này?

Đó thật ra là cách nghĩ của những con người tuyệt vời và rồi giây phút ấy mình từng bước chạm được:

– Bhutan là đất nước mà đường phố không có đèn xanh, đèn đỏ, đèn vàng ngoài đường có những anh police đứng đeo găng tay trắng hướng dẫn giao thông.

– Họ không sử dụng túi nylon, ly nhựa cũng không, ở chợ mà mình mua quà họ đựng bằng túi giấy

– Hơn 70% lãnh thổ là rừng, cây xanh nên không khí trong lành, họ bảo vệ rừng là trên hết

– Không giết mổ động vật những con vật nuôi như chó, bò nó nằm đầy đường. Người đi xe tránh nó chứ không đuổi hay la mắn nó

– Mỗi người ở đây họ luôn nỗ lực mỗi ngày để đối xử tử tế với người lạ. Mình cảm nhận rõ nhất qua anh hướng dẫn đoàn mình cùng anh tài xế.

Và lòng rất ẩn bên trong mỗi con người nơi đây thật dồi dào mình chạm được qua việc giao tiếp khi đi chợ nông sản, ta thoải mái xem trái cây, chạm nó mà không bị cái nhìn khó chịu.

Hay khi đến khách sạn nhà hàng các bạn phục vụ nhẹ nhàng, ngoan, luôn tìm cách giúp đỡ khách hàng…

Đúng là ta sống rất ngắn trên hành tinh này vì vậy mà mỗi ngày ta thưởng thức nó, cảm nghiệm và tận hưởng những phút giây có được, có lẽ mình đang cảm chút chút phần nào mà người dân nơi đây muốn gửi gắm. Yes!

Muốn viết dài mà wifi yếu quá post không được. Bạn cho mình comment nhé!

About betraining

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *